Bữa trưa là do Tạ Ngưng nấu, tay nghề của cô bé không tính là quá ngon, nhưng cũng không tệ.
Món chính là cơm gạo cao lương trộn với kê vàng và bột ngô thô, sau đó là một âu mướp xào trứng và một âu canh dưa muối. Loại cơm này Ân Ân không ăn được, con bé ăn bánh xèo làm từ bột ngô xay mịn trộn bột mì trắng do Cố Chiết rán cho.
Lúc Cố Chiết đang múc canh cho Ân Ân, mụ Trần Tâm Uyển từ bên ngoài trở về.
Nhìn thấy Cố Chiết, bước chân mụ hơi khựng lại, sau đó cười nói: “Thất Tú, trong người con thế nào rồi? Còn sốt không?”
Mặc dù cô con dâu này xưa nay luôn hiền lành hòa nhã, cũng chưa từng nói lời khó nghe với mụ, nhưng không biết tại sao, mụ cứ có chút sợ cô.
Cố Chiết vẻ mặt thản nhiên, “Gần khỏi rồi.”
Thực ra vẫn còn hơi sốt nhẹ, nhưng sáng nay cô tự sắc một thang thuốc uống rồi, ước chừng tối nay sốt cao thêm một lần nữa, đến ngày mai nhiệt độ giảm xuống, đến ngày kia là gần như khỏi hẳn rồi.
Chỉ là cô vốn không phải là người sẽ báo cáo chi tiết mọi chuyện với người khác, huống hồ là với mụ Trần Tâm Uyển.
Mụ Trần Tâm Uyển ngồi xuống bàn ăn, thấy gã Tạ Xung không có mặt, theo bản năng định hỏi một câu, nhưng đối mặt với khuôn mặt bình tĩnh của Cố Chiết, đành nuốt ngược lời vào trong.
“Ân Ân có muốn ăn quả sơn tra không? Ăn cơm xong bà nội dẫn cháu đi hái quả sơn tra có được không?” Mụ Trần Tâm Uyển nhìn về phía Ân Ân hỏi.
Mụ Trần Tâm Uyển quả thực là một người trọng nam khinh nữ, nhưng mụ lại không giống như những người phụ nữ khác trong thôn phơi bày ra mặt, đối với con gái trong nhà mở miệng ra là đồ lỗ vốn.
Tất nhiên, nếu nói mụ có tình yêu thương với con gái, thì điều đó cũng không tồn tại. Sở dĩ mụ nói lời này với Ân Ân, hoàn toàn là mụ muốn lười biếng không đi làm kiếm điểm công.
Trước đây đối với hành vi này của mụ, Cố Chiết thường nhắm mắt làm ngơ, dù sao cô cũng phải bận rộn, mụ Trần Tâm Uyển dẫu sao cũng sẽ không đánh mắng đứa trẻ, Ân Ân có người lớn trông nom cũng tốt.
Nhưng bây giờ...
Mắt Ân Ân đã sáng lên, Cố Chiết lại lên tiếng trước con bé: “Hôm nay Ân Ân đi theo mẹ có được không? Mẹ dẫn con vào núi hái nấm.”
Đã có vết xe đổ trước mắt, cô tuyệt đối không thể yên tâm để mụ Trần Tâm Uyển dẫn Ân Ân đi.
“Dạ được dạ được!” Ân Ân vội vàng nói.
Giữa bà nội và mẹ để lựa chọn, con bé căn bản không hề do dự chút nào.
Mặt mụ Trần Tâm Uyển đã xị xuống, Cố Chiết trước đây chưa từng làm mụ mất mặt như vậy. Mụ vốn không phải là người có thể nhẫn nhịn, lập tức muốn nổi giận.
Tạ Ngưng ở bên cạnh vội vàng kéo mụ lại, trừng mắt hạ giọng nói: “Mẹ, chị dâu vẫn còn đang ốm đấy.”
Cố Chiết thực ra nghe thấy lời này, nhưng chỉ coi như không nghe thấy, cúi đầu gắp một miếng trứng cho Ân Ân.
Lúc Tạ Ngưng dọn dẹp bát đũa, mụ Trần Tâm Uyển hầm hầm chạy vào bếp nói: “Mày xem mày xem, nó đây là dáng vẻ làm con dâu sao? Lại dám tỏ thái độ với bà mẹ chồng này. Tao có lòng tốt muốn giúp nó trông nom Ân Ân, nó còn không vui! Chẳng lẽ tao còn có thể hại Ân Ân hay sao?”
Nói nửa ngày phát hiện con gái cúi đầu lẳng lặng rửa bát không nói một lời, hoàn toàn không hùa theo mụ, mụ không vui nói: “Mày nói một câu đi chứ! Chẳng lẽ mày còn cảm thấy chị dâu mày làm đúng rồi?”
“Chị ấy chẳng lẽ sai sao?” Dù là mẹ ruột, Tạ Ngưng cũng không chiều chuộng mụ. “Hôm qua chị dâu đổ bệnh, mẹ vốn nên chăm sóc tốt cho Ân Ân, kết quả mẹ đã làm gì? Anh hai đương nhiên là kẻ cầm đầu suýt chút nữa hại chết Ân Ân, nhưng mẹ mặc kệ Ân Ân đi tìm anh hai cũng là tòng phạm.”
Sắc mặt mụ Trần Tâm Uyển trắng bệch, ôm ngực nói: “Cái đồ con gái ngỗ nghịch!”
Tạ Ngưng lại không chớp mắt nhìn chằm chằm mụ nói: “Bây giờ không phải là xã hội phong kiến, mẹ nếu muốn bị đội Hồng vệ binh bắt đi giáo dục thì cứ tiếp tục gọi con như vậy đi.”
“Mày... chẳng lẽ mày còn muốn đi tố cáo tao?” Mụ Trần Tâm Uyển giật nảy mình, nhưng vẫn không muốn nhận thua trước mặt con gái, vừa chỉ vào cô bé vừa cố tỏ ra hung hăng nói.
Cửa sổ bếp đang mở, Cố Chiết ở trong sân nghe rõ mồn một cuộc đối thoại của hai mẹ con.
Tạ Ngưng...
Cố Chiết hơi nhíu mày, so với gã Tạ Xung, cô em chồng tính tình đanh đá nhưng hiểu lý lẽ lại chăm chỉ này không còn nghi ngờ gì nữa, cô vô cùng quý mến cô bé, nhưng... đứa trẻ này kiếp trước cũng không có kết cục tốt đẹp gì. Cô chỉ biết cô bé dường như vì chuyện gì đó mà xảy ra tranh cãi với người nhà, sau đó tức giận bỏ nhà ra đi, mụ Trần Tâm Uyển ban đầu vì tức giận nên không đi tìm, đợi qua hai ngày đi tìm, thì làm sao còn tìm thấy nữa.
Chuyện này xảy ra lúc Cố Chiết ra ngoài tìm Ân Ân, cho nên cô không rõ nội tình. Sau này mụ Trần Tâm Uyển thỉnh thoảng vừa lau nước mắt vừa mắng đứa con gái này không có lương tâm, bị mình mắng hai câu liền thù dai cả đời, cũng không về thăm mình.
Tuy nhiên, người nói và người nghe thực ra đều biết lời này không hoàn toàn là sự thật.
Với tính cách của Tạ Ngưng, chỉ cần còn sống, thì không thể không trở về, cô bé chắc chắn là đã xảy ra chuyện rồi.
Buổi trưa Cố Chiết cho Ân Ân ngủ trưa một giấc, tỉnh dậy trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con họ. Nắng bên ngoài tuy không gắt bằng buổi trưa nhưng vẫn rất chói chang, trước khi ra khỏi cửa Cố Chiết tìm ra một chiếc mũ nhỏ màu đen đội cho Ân Ân —— Đây là cô dùng quần áo cũ trước đây của Tạ Lẫm sửa lại, chất liệu vải lao động, hơi giống mũ tai bèo, nhưng vành mũ hẹp hơn một chút, bên trên thêu một bông hoa cúc nhỏ, rất đẹp.
Hai mẹ con mỗi người xách một chiếc giỏ đi về phía núi, trên đường gặp dân làng nhao nhao chào hỏi.
“Thất Tú đây là đi đâu vậy?”
“Thất Tú sức khỏe thế nào rồi?”
“Ân Ân không sao chứ?”
“Có rảnh đến nhà chơi nhé!”
……
Cố Chiết đều mỉm cười đáp lại, mọi người cũng không để tâm, dù sao cũng là nhìn cô lớn lên, biết cô từ nhỏ đã ít nói.
Mãi cho đến khi đến chân núi, mới coi như thanh tĩnh lại. Vào trong rừng, hơi nóng trong nháy mắt liền rút đi. Ân Ân lúc thì đi hái lá cây, lúc thì chạy đến bên suối nhỏ nghịch nước, lúc thì đi bắt sâu, chơi đùa không biết chán.
Hai ngày trước vừa có một trận mưa, nấm trong rừng mọc lên không ít, các loại nấm bên họ không nhiều lắm, chủ yếu là nấm hương và nấm kim châm, thỉnh thoảng may mắn cũng có thể gặp được nấm trúc và nấm thông.
Các loại nấm không thể ăn thay cơm, cho nên Cố Chiết hái một ít rồi dừng lại, cô cũng không về ngay, mà cùng Ân Ân chơi trong rừng một lúc, còn hái cho con bé một ít quả sơn tra mà con bé muốn ăn.
Mãi cho đến khi mặt trời sắp lặn, Cố Chiết mới dẫn Ân Ân đi ra ngoài. Tuy nhiên, lần này cô không đi lối vào lúc đến, mà đi vòng một chút, đi về phía ngôi nhà tranh ở phía bắc thôn.
Đến cuối Ân Ân đi không nổi nữa, Cố Chiết liền cõng con bé.
Cũng vì vậy, Dược Cô nhìn thấy cô liền mắng xối xả: “Ai bảo con cõng con bé, không biết mình vẫn còn đang sốt sao?”
Ân Ân sợ hãi vội vàng ôm chặt cổ mẹ, có chút cảnh giác nhìn bà cụ hung dữ trước mặt này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

