"Cậu cả, nhưng đó không phải lỗi của cậu."
Thẩm Thiển Phi sắc mặt phức tạp nhìn cậu cả ăn mặc giản dị nhưng hễ nói đến sắt thép là mắt lại sáng lên.
Lúc này trong mắt Thẩm Thiển Phi, La Hạo Văn vô cùng cao lớn vĩ đại.
Cô lại lẩm bẩm: "Cậu cả, cậu có ngốc không, chuyện này có liên quan gì đến cậu, họ đã không cần cậu nữa rồi, cậu còn lo chuyện này làm gì?"
La Hạo Văn cười, đưa tay ra định xoa đầu cô như thường lệ, nhưng nhìn thấy tay mình không được sạch sẽ lắm, liền rụt lại, thẳng thắn nói: "Phi Phi nói có lý, qua lần này, cậu cả đã hết hy vọng rồi. Đợi qua giai đoạn này, cậu sẽ đi buôn bán, thế nào cũng phải để hai đứa cháu gái của cậu ngày nào cũng có thịt ăn."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)