Vợ của cậu tư nhà họ Chu bị đánh đến choáng váng, chưa kịp phản ứng lại, lại bị tát thêm mấy cái nữa, sau đó bị bà cụ Ngũ đẩy sang một bên, bà cụ bắt đầu lau nước mắt, khóc lóc kể lể: "Thương cho đứa cháu gái mệnh khổ của tôi quá, lẽ ra không nên mềm lòng, năm đó nên tống con mụ đanh đá này vào tù ngồi cho mục xương..."
Cháu gái của bà cụ là mẹ ruột của cậu tư nhà họ Chu, là một bà lão hiền lành. Cậu tư nhà họ Chu tính tình nhu nhược, sau khi mẹ ruột của cậu tư nhà họ Chu không làm việc được nữa, nằm liệt giường, vợ của cậu tư nhà họ Chu không cho ăn không cho uống, không đánh thì mắng, bà lão hấp hối, nhưng vì sĩ diện của con trai mà không dám nói. Mãi đến khi La Phong phát hiện có điều không ổn, đã gọi vợ của cậu tư nhà họ Chu đến xã, nhốt một tuần, còn bắt viết giấy cam đoan, phê bình một trận ra trò rồi mới thả người.
Sau đó, hội phụ nữ của công xã thỉnh thoảng còn đến giám sát.
Nhờ vậy, bà lão mới được ra đi thanh thản.
Nhưng vợ của cậu tư nhà họ Chu lại căm ghét La Phong đã lo chuyện bao đồng.
Sau khi nhà họ Chu biết được sự thật, đã cảm ơn La Phong, cũng bảo cậu tư nhà họ Chu ly hôn, nhưng cuối cùng cũng không đi đến đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



