Mẹ cô gật đầu ngay: “Tất nhiên rồi. Mấy hôm nay anh cả, anh hai với hai chị dâu đều gom lại hết phiếu cho con đấy. Đến lúc đi, mẹ sẽ chuẩn bị tiền đầy đủ, nhớ chia nhỏ ra mà giữ, con hậu đậu thế này, không đề phòng là mất lúc nào không hay đâu!”
Bữa cơm trôi qua trong tiếng cười nói rôm rả.
Về phòng, Hạ Uyển Ương nhảy phốc lên giường, lăn qua lăn lại trên đệm, đôi chân thon trắng đá tung cả chăn lên: “Tuyệt vời quá đi mất, hehe...”
Đúng lúc đó, mẹ cô bước vào, thấy dáng vẻ cô cười ngây ngô thì nhíu mày hỏi: “Ương Ương, con...”
“Trời ơi, mẹ vào từ khi nào vậy?” Hạ Uyển Ương hoảng hốt, vội vàng bật dậy đứng nghiêm chỉnh.
Mẹ Hạ bước đến, kéo cô ngồi xuống giường: “Ương Ương, hôm nay con làm sao thế? Trông cứ là lạ. Thôi nào, đây là tiền và phiếu mẹ, ba với hai anh chuẩn bị cho con. Con cất đi trước đã, đến lúc gần đi mẹ sẽ giúp con may giấu vào chăn với đồ lót.”
Nói rồi bà đưa cho cô một chiếc hộp sắt. Vừa mở ra, Hạ Uyển Ương liền tròn xoe mắt, không tin nổi nhìn mẹ: “Mẹ, mẹ mang hết tiền nhà cho con rồi à?”
Bên trong hộp là những cuộn tiền mệnh giá lớn được xếp ngay ngắn thành từng bó, mỗi bó một trăm đồng, phải đến mấy chục bó! Dưới đáy còn có đủ loại phiếu, tem.
“Cầm lấy đi. Đây là năm nghìn đồng với mấy loại phiếu con có thể dùng được. Sau này nếu có cơ hội mua xe đạp thì cứ mua, có cái đó đi lại cũng tiện hơn. Con không biết may vá nhưng mẹ vẫn chuẩn bị ít phiếu vải, mua vải rồi nhờ người ta làm giúp cũng được. Phiếu đường là nhiều nhất, lúc rảnh thì tích trữ ít kẹo, chia cho người ta, họ sẽ quan tâm con hơn. À, còn phiếu thuốc nữa. Ngày mai đi mua ít thuốc lá xịn, cất trong túi mang theo, đến nơi rồi chia cho trưởng thôn với bí thư chi bộ. Mẹ mong mấy thứ này sẽ giúp con được sắp xếp công việc nhẹ nhàng hơn chút.”
Lần này, cô cam tâm tình nguyện rời đi vì Trương Thời Dã, và cũng vì cha.
“Vâng, con biết rồi mẹ ạ. Con sẽ viết thư về cho mẹ, mẹ cũng phải viết cho con đấy!”
Hai mẹ con lại ngồi thủ thỉ thêm một lúc nữa. Mãi đến khi mẹ Hạ ngáp liền mấy cái, mắt bắt đầu sụp xuống, mới lưu luyến đứng dậy về phòng.
Hạ Uyển Ương đặt chiếc hộp lên bàn đầu giường, lại lấy miếng ngọc bội ra ngắm kỹ. Đây chính là món đồ cô lén giữ suốt hai mươi năm kỷ vật người đàn ông ấy từng tặng cô.
Một tia sáng trắng bất ngờ lóe lên, khiến Hạ Uyển Ương phải nhắm chặt mắt vì bị chói. Khi cố gắng mở mắt ra lần nữa, cô sững người nhận ra mình đang đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
