Thời gian cứ thế trôi qua, Trương Thời Dã không động đậy lấy một lần, như thể hóa đá. Chỉ có nước mắt vẫn lặng lẽ trào ra từ hốc mắt, chảy dài theo gò má, nhỏ xuống đất thành từng vệt ướt.
Nhưng rồi, nước mắt cũng cạn dần. Trong mắt anh lúc này, chỉ còn lại sự chết lặng và tuyệt vọng.
“Uyển Ương à… con đường xuống hoàng tuyền không dễ đi đâu… Anh đến đi cùng em đây…”
Hạ Uyển Ương hoảng hốt tột độ. Linh hồn cô lao về phía trước, ra sức cản lại điều kinh hoàng đang đến. Nhưng làm cách nào đi nữa, cô cũng không thể chạm vào được anh. Chỉ có thể bất lực nhìn người đàn ông ngốc nghếch ấy chậm rãi ngã xuống.
Cô mở to đôi mắt, nước mắt trào ra, mờ cả tầm nhìn. Nhưng dù cô có kêu gào đến mức nào, cũng không thể ngăn được.
Cô thấy anh đổ xuống trong vũng máu, áo quần thấm đỏ, lan rộng ra mặt đất lạnh giá.
Trái tim cô như bị xé toạc. Cô khóc gọi tên anh, nhưng tất cả đã quá muộn.
Cô chỉ có thể trơ mắt nhìn mọi chuyện xảy ra, trong lòng đầy ắp hối hận và đau đớn.
Hạ Uyển Ương đứng đó, thân hình run rẩy, ánh mắt dại đi vì tuyệt vọng.
Mười phút sau, linh hồn cô bắt đầu tan biến, để lại phía sau chỉ là hai cái đầu người nằm im lìm trước mộ... và một vùng máu loang đỏ thẫm.
Thượng Hải
“Á...”
Hạ Uyển Ương bị cơn đau nhói đánh thức. Vừa mở mắt ra, cô chỉ cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung.
Đợi đến khi cơn đau dịu lại đôi chút, cô bỗng mở bừng mắt, sững người. Đau? Nhưng rõ ràng cô chỉ là một linh hồn cơ mà, tại sao lại cảm nhận được nỗi đau thể xác?
Cô từ từ nhắm mắt lại, đưa tay lên day nhẹ mi mắt, hy vọng xoa dịu cảm giác nhức buốt ấy.
Khi mở mắt lần nữa, cảnh tượng trước mặt khiến cô vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm. Đây là phòng của cô tường quét sơn trắng, chân tường quét viền xanh nhạt, tạo nên cảm giác thanh thoát và trang nhã. Ánh nắng len qua ô cửa kính sáng choang, rọi lên từng chi tiết trong căn phòng.
Ánh mắt cô di chuyển theo vệt sáng ấy, cuối cùng dừng lại nơi chiếc chuông gió treo trên cửa sổ những hạt châu nhỏ sắc màu xen lẫn những chiếc chuông kim loại tinh xảo, theo gió nhẹ đung đưa, phát ra âm thanh trong trẻo dễ chịu. Món đồ nhỏ này từng đồng hành cùng cô qua biết bao khoảnh khắc yên bình, giờ đây lại trở thành cánh cửa dẫn cô trở về quá khứ.
“Ương Ương, con sao rồi? Con muốn hù chết mẹ hả?”
Bàn tay của mẹ cô - bà Cố Ninh - đang siết chặt tay cô. Cô cảm nhận rõ ràng hơi ấm từ lòng bàn tay ấy, một cảm giác mà cô tưởng đã mãi mãi đánh mất.
Cửa phòng bật mở. Chị dâu cả bước nhanh vào, đặt xuống một bát cháo: “Ương Ương tỉnh rồi, mau ăn chút gì đi.”
Mẹ cô vội vàng áp tay lên má cô, vẻ mặt đầy căng thẳng. Lại sờ trán cô, rồi bất chợt hét toáng lên: “Thư Khiêm, gọi cho cha con! Tư Tư, mau lấy khăn mặt! Thư Hàn, chạy đi mời quân y đến ngay! Tiểu Nguyệt, vào bếp nấu nước gừng đi! Nhanh lên!”
Cả nhà lập tức nháo nhào. Chẳng mấy chốc, căn phòng đã đông nghẹt người.
Hạ Uyển Ương ngơ ngác, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì mà cô lại được nhìn thấy từng ấy người cùng một lúc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)
