“Ông chủ, đi đâu ạ?” Tài xế cẩn trọng hỏi. Mấy năm nay theo anh, đây là lần đầu thấy bên cạnh anh xuất hiện một người phụ nữ.
“Biệt thự vùng ngoại ô.”
Xe chậm rãi băng qua màn đêm và băng tuyết, cuối cùng cũng đến nơi. Trương Thời Dã mở cửa, định bế cô xuống thì đột nhiên một cơn bất an mãnh liệt ập đến.
Anh lập tức cúi xuống, áp tay lên mũi cô. Trong khoảnh khắc ấy, anh chết lặng.
Cô… đã ngừng thở.
Thời gian như đông cứng lại. Trái tim anh chìm thẳng xuống vực sâu.
“Uyển Ương! Uyển Ương!”
Giọng anh run rẩy gọi tên cô, tiếng gọi ngập tràn tuyệt vọng và kinh hoàng.
Anh ôm cô thật chặt, cố gắng lay động, như thể muốn kéo cô trở lại với thế gian. Nhưng… tất cả đều đã quá muộn.
“Xin ông hãy nén đau... Cô ấy đã không còn nữa rồi.”
“Ra ngoài đi…”
Trương Thời Dã ngồi bên thi thể Hạ Uyển Ương suốt một ngày một đêm. Anh không ăn, không uống lấy một ngụm nước, đôi môi từng hồng hào nay khô nứt, phủ một lớp trắng bệch.
Hạ Uyển Ương thấy anh như thế, tim đau thắt lại, vội vã chạy đến muốn ôm lấy người đàn ông ngốc nghếch này. Nhưng tay cô xuyên qua cơ thể anh như không khí. Cô ngây người nhìn đôi tay mình, thử đi thử lại nhiều lần như không thể chấp nhận nổi sự thật. Mãi đến lúc này, cô mới dần hiểu ra mình đã chết rồi.
Cả cuộc đời này, thật giống như một trò đùa tàn nhẫn. Vừa mới đoàn tụ với người mình yêu, lại phải để anh lần nữa chứng kiến cảnh sinh ly tử biệt.
Nhưng nghĩ lại, cho dù cô chưa uống chỗ thuốc đó, thì việc cha mẹ cô chết vì cô, cũng đã khiến cô không còn mặt mũi nào sống tiếp trên thế giới này.
Hạ Uyển Ương lặng lẽ ngồi bên cạnh Trương Thời Dã, cùng anh chìm trong im lặng, lặng lẽ đồng hành.
Rạng sáng ngày hôm sau, Trương Thời Dã đứng dậy, gọi một cuộc điện thoại. Nửa tiếng sau, bên ngoài biệt thự xuất hiện hơn hai mươi người đàn ông, ai nấy đều mặc đồ đen, như thể hòa vào màn đêm u ám.
Anh căn dặn mấy câu, rồi một mình lái xe đến một nhà máy bỏ hoang.
Khi rạng đông vừa ló dạng, bầu trời nhạt dần, như có một bàn tay vô hình nhẹ nhàng kéo tấm màn đen của đêm tối xuống.
Đúng lúc đó, một tiếng “rầm” vang lên chói tai, như sấm nổ giữa trời quang, xé toạc sự tĩnh lặng đáng sợ quanh nhà máy.
Ngay sau tiếng động, vài người đàn ông lực lưỡng xuất hiện, trên tay xách ba chiếc bao tải to, không chút do dự quăng mạnh xuống nền xi măng lạnh ngắt.
Khi bao tải chạm đất, phát ra âm thanh nặng nề. Bao vừa mở, Lý Văn Trác, Phương Chiêu Đệ và Lý Hiểu Tiên lảo đảo bò ra, sắc mặt trắng bệch.
Trương Thời Dã từng bước tiến về phía trước, bước đi chậm rãi nhưng đầy áp lực. Ánh mắt anh lạnh lẽo, tàn nhẫn, như ác quỷ bước ra từ địa ngục, mang theo bóng tối cùng hơi thở chết chóc.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)