Trong sân là một mảnh vườn được chăm sóc gọn gàng, trồng mấy loại rau phổ biến đang vươn lên xanh mướt, khiến cả khu vườn nhỏ bừng lên sức sống.
Phía sau vườn là một căn nhà gạch xanh. Dù đã cũ kỹ, vài chỗ bị loang lổ bong tróc, nhưng so với những căn nhà đất trong thôn thì vẫn nổi bật hơn hẳn. Căn nhà ấy như chất chứa dấu vết của năm tháng, âm thầm kể lại những đổi thay đã từng đi qua.
Vừa xuống xe, Hạ Uyển Ương nhanh tay chắn tầm mắt của người phía sau, rồi len lén nhét vào tay Trương Hòa Bình một bao thuốc Đại Tiền Môn, thì thầm: “Chú Trương, đây là mẹ con gửi tặng chú. Chú đừng từ chối nhé!”
Nói xong liền quay đầu làm bộ như chẳng có chuyện gì, vừa đi vừa nhìn đông ngó tây.
Trương Hòa Bình lẳng lặng nhét bao thuốc vào túi áo, lòng cũng thấy vui vẻ ít nhất thì nhà con bé này cũng coi trọng chuyện này thật.
“Đại đội trưởng, nhà này đẹp thật đấy!” Lý Tưởng la toáng lên.
Thấy ai nấy đều hài lòng với chỗ ở, Trương Hòa Bình nở nụ cười hiền: “Mấy đứa tuổi còn nhỏ đã rời nhà, về đây góp sức xây dựng nông thôn, đội tất nhiên sẽ dành điều kiện tốt nhất cho các cháu. Căn nhà này trước kia là của một địa chủ, sau khi bị tịch thu thì giao cho đại đội quản lý. Nhà rộng rãi, có bốn gian lớn. Hiện giờ có sáu nam và bốn nữ trí thức đang ở, cộng với mấy đứa là hai mươi người. Không phải tôi nói phét, chứ thêm hai mươi người nữa cũng đủ chỗ ở!”
Mọi người bước vào trong, quả nhiên không gian rất rộng. Chỉ là đồ đạc khá ít, trong phòng chỉ có hai rương gỗ đặt trên giường đất và một chiếc bàn thấp. Trên bàn để hai quyển “sách bảo bối đỏ”, giường thì có mấy bộ chăn gối đã chắp vá.
Ngoài mấy gian nhà chính, còn một căn nhỏ hơn dùng làm kho. Nếu ai không thích ở tập thể hoặc thấy bất tiện thì có thể xin ở riêng, nhưng mỗi tháng phải đóng hai đồng cho đội.
Vừa dứt lời, Hạ Uyển Ương lập tức nói: “Con đóng tiền, con ở riêng!”
Trương Hòa Bình cười khẽ, nhét tiền vào túi ngực: “Được, lát nữa đi nhận lương thực nhớ ghé chỗ kế toán lấy phiếu. Tiền này chú sẽ chuyển cho Thời Dã!”
Tim Hạ Uyển Ương khẽ thắt lại một nhịp. Ở kiếp trước, Trương Thời Dã đâu phải kế toán, kiếp này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ vì cô nghịch thiên sống lại mà kéo theo thay đổi cả số phận của người khác?
Thấy sắc mặt cô đột nhiên trắng bệch, Trương Hòa Bình lo lắng hỏi: “Thanh niên trí thức Hạ, con sao thế?”
“Con không sao, chỉ là vừa ngồi xe kéo xong, nên thấy hơi khó chịu một chút thôi.”
Trương Hòa Bình vội vàng nói: “Ôi, chú sơ suất quá. Mọi người xuống xe từ sớm, chắc còn chưa ai kịp ăn sáng đúng không? Mau sắp xếp hành lý rồi nghỉ ngơi một lát đi. Ăn cơm xong nhớ tranh thủ ngủ một giấc, chiều còn đi lĩnh lương thực. Số lương thực đó là đội tạm ứng cho mọi người, đợi thu hoạch mùa thu xong rồi trả lại cũng được. Còn nếu ai không muốn nợ thì có thể mua luôn. Tối nay tất cả đến nhà chú ăn cơm. Ngày mai cho nghỉ thêm một hôm nữa, sáng mốt bắt đầu đi làm cùng cả đội nhé!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)