Dẫu Cố Dĩ Tuyết có nói lời hay ý đẹp đến tận trời xanh, Khương Vũ cũng tuyệt đối không thể bỏ qua cho Thúy Mặc dễ dàng như vậy.
Thúy Mặc hôm nay, chắc chắn phải chết!
Nghe thấy lời Khương Vũ nói, Cố Dĩ Tuyết cũng lập tức cúi đầu nhìn nàng, nơi đáy mắt ẩn giấu vài phần u ám tính toán cùng đắc ý.
"Tẩu tẩu, tẩu còn lời gì muốn nói nữa không?"
Ngay lúc này đây, Cố Dĩ Tuyết chỉ mong sao Khương Vũ sẽ làm loạn lên với nàng ta, càng hy vọng nàng sẽ tranh luận tới cùng.
Dù sao thì, với cái tính cách ngu xuẩn của Khương Vũ, nàng ta chắc chắn sẽ chẳng thể nào tranh biện lại được với mình.
Biết đâu chừng, Khương Vũ vì muốn phản bác nàng ta mà lỡ lời nói ra những câu sỉ nhục tổ tiên Tạ gia hay Tiên hoàng.
Đến lúc đó, vấn đề sẽ không còn là một nô tỳ có đáng chết hay không nữa, có khi Khương Vũ còn chẳng giữ nổi mạng mình.
Chỉ cần nghĩ đến những viễn cảnh đó thôi, đầu ngón tay Cố Dĩ Tuyết đã khẽ run lên vì kích động, nàng ta nhìn chằm chằm vào Khương Vũ bằng ánh mắt nóng bỏng, mong chờ nàng phạm sai lầm.
Nếu là kiếp trước, có lẽ Khương Vũ thật sự chẳng nhìn thấu được những suy nghĩ và tính toán lúc này của Cố Dĩ Tuyết.
Nhưng nàng của hiện tại đã sống lâu hơn Cố Dĩ Tuyết năm năm, sống thêm trọn một đời.
Cố Dĩ Tuyết có tâm tư gì, nàng đều nhìn thấu một cách rõ mồn một.
Khương Vũ lạnh mặt, nhìn chằm chằm vào Cố Dĩ Tuyết, không hề che giấu sự đe dọa cùng lạnh nhạt trên gương mặt, nàng hạ thấp giọng nói.
"Hôm nay ta đã hạ quyết tâm phải báo thù cho Thu Hoa!"
"Nếu ngươi dám mang Thúy Mặc đi, vậy thì ta sẽ phơi bày hết toàn bộ những chuyện xấu mà ngươi và Tạ Thừa Trạch đã làm ra ánh sáng."
Khương Vũ không đi theo lẽ thường, hoàn toàn không để bản thân bị xoáy vào luồng suy nghĩ của Cố Dĩ Tuyết.
Cố Dĩ Tuyết vốn tưởng rằng, khi Khương Vũ mở miệng nhất định là để phản bác lại những lời lúc nãy của nàng ta.
Ai ngờ đâu, Khương Vũ lại chẳng làm theo ý đồ của nàng ta chút nào! Khương Vũ vậy mà dám quay ngược lại đe dọa nàng ta sao?!
Cố Dĩ Tuyết trợn tròn mắt, trên mặt thoáng qua vẻ kinh ngạc, sững sờ nhìn Khương Vũ.
"Tẩu... tẩu nói cái gì?"
Khương Vũ vì con tiện tỳ Thu Hoa kia mà thật sự chẳng màng tới điều gì nữa rồi sao?
Khương Vũ dám đe dọa nàng ta? Hoàn toàn không để ý tới tình tỷ muội giữa bọn họ?
Hơn nữa, tất cả những chuyện xấu kia, Khương Vũ cũng đều có phần.
Bây giờ nàng thậm chí không tiếc kéo theo cả bản thân xuống nước, chỉ để báo thù cho Thu Hoa sao?
Hay là nói, hôm nay Khương Vũ nhất định phải đánh chết Thúy Mặc, cũng không hẳn chỉ vì Thu Hoa?
Nghĩ đến đây, lòng Cố Dĩ Tuyết chợt kinh hãi, không khỏi suy đoán, liệu Khương Vũ... có phải đã biết thêm chuyện gì khác rồi không?
Nếu là bình thường, có lẽ nàng ta sẽ thật sự hy sinh một Thúy Mặc để đổi lấy sự tin tưởng và vui lòng của Khương Vũ...
Thế nhưng ngay lúc này đây, Cố Dĩ Tuyết thật sự muốn ở trước mặt đám người hầu trong viện, giẫm đạp thể diện của vị Thế tử phi như Khương Vũ dưới chân.
Nàng ta muốn nhân cơ hội này cho tất cả mọi người trong phủ Quốc công biết: Nàng ta mạnh mẽ hơn Khương Vũ.
Còn về những lời Khương Vũ vừa nói... Cố Dĩ Tuyết nghĩ thầm, có lẽ nàng chỉ muốn dọa dẫm mình mà thôi.
Dẫu sao thì trước đây, Khương Vũ chưa bao giờ đối đầu gay gắt với nàng ta như vậy!
Nghĩ đến đây, Cố Dĩ Tuyết nắm chặt lòng bàn tay, quyết định liều lĩnh một phen.
Nàng ta rũ mắt nhìn Khương Vũ, dùng giọng điệu đầy vẻ thất vọng: "Tẩu tẩu, tẩu quá tùy hứng rồi."
"Bất luận tẩu đe dọa ta thế nào, hôm nay ta cũng phải xử trí công minh, tuyệt đối không để Thúy Mặc phải chết oan uổng."
"Người đâu, đưa Thúy Mặc về phòng, lại đi mời đại phu đến đây..."
"Rõ." Rất nhanh, đám người hầu của Tiêm Viên liền vội vàng đứng dậy, chuẩn bị dìu Thúy Mặc đi.
Khương Vũ cũng đúng như lời mình đã nói, tuyệt không nhượng bộ.
Nàng đứng phắt dậy, lớn tiếng phân phó đám tiểu sai mình mang tới, lạnh lùng ra lệnh.
"Các ngươi phải áp chế chặt chẽ Thúy Mặc cho ta."
Những lời Khương Vũ vừa nói chính là đang đánh cược.
Nàng cược Cố Dĩ Tuyết tuyệt đối sẽ không trở mặt với mình vào lúc này.
Nàng cũng cược Cố Dĩ Tuyết không dám để nàng nói ra những chuyện xấu xa mà bọn họ đã làm.
Thế nhưng, Khương Vũ đã bỏ qua quyết tâm muốn giẫm đạp mình dưới chân của Cố Dĩ Tuyết lúc này!
Nàng cũng quên mất khát khao muốn tạo dựng uy nghiêm trong phủ của nàng ta.
Càng không ngờ rằng trong lòng Cố Dĩ Tuyết, Khương Vũ vẫn là kẻ trước đây, chuyện gì cũng nghe lời nàng ta, chuyện gì cũng nghĩ cho nàng ta và Tạ Thừa Trạch.
Thế nên Cố Dĩ Tuyết cũng đang đánh cược, cược rằng những lời Khương Vũ vừa nói chỉ là để hù dọa mình.
Khương Vũ vừa dứt lời, Cố Dĩ Tuyết liền âm thầm ra hiệu bằng mắt.
Ngay lập tức, mấy tên nô bộc biết võ công mà nàng ta mang theo xông lên, gạt phăng người của Khương Vũ sang một bên.
Nhìn thấy bọn họ sắp đưa Thúy Mặc đi, Khương Vũ lạnh mặt gọi một tiếng: "Lục Loa..."
Lục Loa là người của Cố Dĩ Tuyết, nhưng lúc nãy ả ta đã giúp Khương Vũ đối phó Thúy Mặc, xem như đã phản bội Cố Dĩ Tuyết rồi.
Khương Vũ có lòng tin rằng lúc này Lục Loa nhất định sẽ giúp mình.
Nhưng nàng không muốn dùng Lục Loa quá nhiều, bởi vì trong lòng vẫn luôn ghi hận chuyện kiếp trước chính Lục Loa đã giết chết Thu Hoa, khiến nàng cảm thấy ghê tởm.
Nhưng hiện tại... Khương Vũ mím môi, nhấn mạnh từng chữ: "Cướp Thúy Mặc về đây cho bản Thế tử phi!"
"Tuân lệnh." Lục Loa đáp lời, đang định hành động thì từ ngoài viện chợt vang lên một giọng nam ôn hòa, nho nhã.
"Phu nhân, sao lại giận dữ đến mức này?"
"Chẳng lẽ có ai bắt nạt nàng sao?"
Mọi người nghe tiếng đều đồng loạt dừng động tác, quay đầu nhìn ra phía ngoài viện.
Lúc này, một nam tử mặc thanh y sải bước đi vào đình viện, dáng người cao ráo tựa ngọc thụ lâm phong, vạt áo khẽ lay động trong gió, mỗi cử chỉ hành động đều toát lên phong thái của một bậc quân tử khiêm tốn, dịu dàng.
Nhìn kỹ gương mặt chàng, đường nét góc cạnh rõ ràng nhưng không hề mang theo một chút lệ khí nào, đúng thật là một vị quý công tử tài mạo song toàn, thế gian hiếm thấy!
Mà chàng chính là Thế tử phủ Quốc công, Tạ Diên Niên.
Tạ gia là đứng đầu trong các thế gia, Tạ Diên Niên lại càng là tấm gương tiêu biểu cho mọi công tử thế gia, ai ai cũng kính trọng.
Gần như ngay khi chàng vừa xuất hiện, tất cả người hầu trong viện đều đồng loạt lộ vẻ nghiêm túc, cung kính và đầy vẻ sợ hãi hành lễ vấn an.
"Nô tài thỉnh an Thế tử gia."
Tạ Diên Niên sải bước đến trước mặt Khương Vũ mới đưa tay lên: "Tất cả đứng dậy đi."
Mọi người trong viện lúc này mới chậm rãi đứng dậy.
Sắc mặt Cố Dĩ Tuyết có chút cứng đờ, vì chuyện Khương Vũ lúc nãy bất chấp tất cả để tranh giành Thúy Mặc với mình mà sinh lòng bất mãn.
Vì thế, hành lễ của nàng ta cũng có phần chậm trễ hơn.
"Dĩ Tuyết thỉnh an đại ca." Cố Dĩ Tuyết dịu dàng nói, cố nặn ra vài tia ý cười trên gương mặt cứng nhắc.
Tạ Diên Niên không lên tiếng, cũng không thèm nhìn Cố Dĩ Tuyết lấy một cái.
Chàng chỉ nghiêng đầu, nhìn Khương Vũ với vẻ khó hiểu và mờ mịt, ôn tồn hỏi một câu.
"Phu nhân sao lại không nói lời nào?"
"Trong viện đầy mùi máu tanh thế này, chẳng lẽ đã xảy ra chuyện lớn gì sao?"
Mục Lương đi theo sau Tạ Diên Niên, khóe miệng không kìm được mà giật giật.
Chuyện xảy ra ở đây, ám vệ sớm đã bẩm báo với Thế tử từng chút một rồi, vậy mà giờ đây Thế tử lại giả vờ như chẳng biết gì.
Khương Vũ lại chẳng hay biết Tạ Diên Niên đang diễn kịch.
Nàng nắm chặt lòng bàn tay, trong lòng không khỏi có chút lo lắng.
Dẫu sao thì Tạ Diên Niên cũng là người lương thiện nhất, vẻ ôn hòa nho nhã ngấm vào tận xương tủy của chàng lại càng nổi danh là hiếm có trên đời.
Cho nên hiện tại, nàng muốn trượng sát Thúy Mặc...
Liệu Tạ Diên Niên có giống như Cố Dĩ Tuyết, khuyên nàng nên rộng lượng một chút không?
Khương Vũ mím chặt môi, ý nghĩ đó vừa thoáng qua trong đầu thì Cố Dĩ Tuyết đã tiên phong lên tiếng trước.
"Đại ca, tẩu tẩu lúc nãy đang hạ lệnh cho người hầu trượng sát Thúy Mặc, tỳ nữ thân cận của ta."
"Tẩu tẩu nói Thúy Mặc muốn hại mạng Thu Hoa! Thế nên hiện tại muốn dùng gia quy để xử tử Thúy Mặc!"
"Nhưng ta cảm thấy Thu Hoa vẫn bình an vô sự, Thúy Mặc cũng không nhất thiết phải chịu hình phạt nặng nề như vậy..."
Cố Dĩ Tuyết nói không sai.
Nhưng nàng ta lại né nặng tìm nhẹ, lời ra ý vào đều là đang muốn nói cho Tạ Diên Niên biết: Thu Hoa bây giờ vẫn bình yên vô sự, vậy mà Khương Vũ lại hẹp hòi đến mức vì thế mà muốn gậy chết Thúy Mặc.
Nếu Khương Vũ là người ngoài cuộc, nghe được những lời này của Cố Dĩ Tuyết, e rằng cũng sẽ cảm thấy tội của Thúy Mặc chưa đến mức phải chết.
Nhưng Khương Vũ lại muốn Thúy Mặc phải chết.
Dù sao thì kiếp trước, những việc xấu Thúy Mặc làm không chỉ có bấy nhiêu đó, hơn nữa nàng ta còn là trợ thủ đắc lực nhất bên cạnh Cố Dĩ Tuyết.
Khương Vũ muốn mượn việc giết Thúy Mặc để chặt đứt một cánh tay của Cố Dĩ Tuyết, khiến nàng ta làm việc gì cũng sẽ khó khăn hơn.
Thế nhưng những chuyện này... Tạ Diên Niên đều không biết.
Vậy nên lúc này, chắc hẳn Tạ Diên Niên sẽ thấy nàng không đủ rộng lượng, quá mức hẹp hòi tính toán rồi sao?
Khương Vũ rũ mắt, trong lòng có chút thất vọng.
Vào lúc này Tạ Diên Niên lại nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay chàng ấm áp, giọng nói vô cùng dịu dàng.
"Nhưng ta thấy phu nhân làm rất đúng."
"Trên đời này chưa bao giờ có cái lý lẽ kẻ giết người không thành thì sẽ vô tội cả."
Nghe vậy, Khương Vũ ngẩn ngơ ngẩng đầu, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào Tạ Diên Niên, trong lòng dậy sóng mãnh liệt.
Tạ Diên Niên... vậy mà lại cảm thấy nàng làm đúng sao?
Trong lúc nàng đang sững sờ, Tạ Diên Niên lại nhìn nàng khẽ mỉm cười, gương mặt nho nhã ôn hòa.
"Cho nên, để phu quân cùng nàng đòi lại công đạo, có được không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)