Hai người đứng rất gần, khi Tạ Diên Niên nói chuyện giọng cũng không lớn, trầm thấp và nồng hậu.
Nhưng âm điệu trong từng chữ của chàng lại giống như mang theo những chiếc móc nhỏ, khẽ khàng gãi vào trái tim Khương Vũ.
Rất nhiều tình cảm không tên đang âm thầm nảy nở nơi đáy lòng nàng.
“Vâng.” Khương Vũ như bị ma xui quỷ khiến mà gật gật đầu.
Lời vừa dứt, Tạ Diên Niên nhìn sâu vào mắt Khương Vũ một cái, rồi mới khẽ nhếch môi, sải bước đi ra khỏi phòng.
Chứng kiến cảnh này, Khương Vũ mới bừng tỉnh nhận ra điều gì đó, vội vàng nhấc chân đuổi theo.
“Phu quân, ta đi cùng chàng.”
Vi thị không phải hạng người thiện lương gì.
Bà ta luôn thiên vị Tạ Thừa Trạch, đối với nàng dâu Cố Dĩ Tuyết kia thậm chí còn tốt hơn cả Tạ Diên Niên – đứa con trai mà bà ta đã nuôi dưỡng suốt hai mươi năm qua.
Nếu bình thường bà ta tìm Tạ Diên Niên, Khương Vũ có lẽ sẽ nghĩ đối phương chẳng làm gì được chàng.
Nhưng hôm nay, bọn họ vừa mới từ Tiêm Viên bước chân ra, thì ngay sau đó Vi thị đã sai người tới tìm.
Chuyện này chắc chắn có liên quan mật thiết.
Chẳng lẽ là Cố Dĩ Tuyết đã tìm Vi thị nói gì đó…
Trong lòng Khương Vũ có chút lo lắng, nhưng Tạ Diên Niên lại tỏ ra vô cùng trấn định: “Mẫu thân đã nói rõ là tìm ta, vậy thì nàng không cần phải đi đâu.”
Chàng ôn tồn lên tiếng, vẻ mặt dường như chẳng mảy may lo lắng việc Vi thị sẽ làm gì mình.
Hoặc có lẽ, chàng cảm thấy lần này Vi thị tìm chàng chỉ là một chuyện nhỏ hết sức bình thường.
Nhưng kiếp trước, sau khi Tạ Diên Niên bị tước đi vị trí Thế tử, Vi thị đã không chỉ một lần nói rằng bà ta chưa bao giờ coi Tạ Diên Niên là con trai của mình.
Vậy mà Tạ Diên Niên lại vô cùng hiếu thảo với bà ta.
Và bà ta cũng lợi dụng lòng hiếu thảo ấy của chàng, không biết đã bao lần hành hạ chàng cả ngoài sáng lẫn trong tối.
Cho nên lần này, Khương Vũ cảm thấy Tạ Diên Niên đi qua đó chắc chắn chẳng có chuyện gì tốt đẹp.
Điều quan trọng nhất là Tạ Diên Niên, dường như chàng chưa bao giờ nhận ra rằng Vi thị đối xử với chàng rất tệ.
Khương Vũ mím môi, trong mắt không tự chủ được mà hiện lên vài phần xót xa, nàng nhìn Tạ Diên Niên, nhấn mạnh từng chữ.
“Chúng ta vừa từ Tiêm Viên ra, mẫu thân đã sai người đến tìm chàng, có lẽ là Cố Dĩ Tuyết đã nói gì đó với bà.”
“Nếu mẫu thân tin lời nàng ta, vậy thì chàng…”
“Sẽ không đâu.” Tạ Diên Niên khẽ mỉm cười, lên tiếng ngắt lời Khương Vũ.
“Mẫu thân trước nay luôn công bằng, lần này quả thực là Nhị đệ phụ đã làm sai.”
“Cho nên, cho dù nàng ta có tìm đến chỗ mẫu thân, mẫu thân cũng tuyệt đối không vì việc ta phạt nàng ta mà trách tội ta đâu.”
Giọng điệu của Tạ Diên Niên đầy vẻ khẳng định, nói xong câu này, chàng còn đưa tay nhẹ nhàng vỗ vỗ tay Khương Vũ, dịu dàng khuyên bảo.
“Hơn nữa mẫu thân vốn không thích người khác làm trái ý mình, bà ấy chỉ nói mời ta qua đó, vậy nên nàng vẫn là đừng đi thì hơn.”
Khương Vũ định mở lời, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt đầy tin tưởng của Tạ Diên Niên, nàng đành nuốt ngược mọi lời định nói vào trong cổ họng.
“Vâng.” Nàng gật đầu, nhìn bóng lưng Tạ Diên Niên quay người bước ra khỏi Tùng Trúc Viên.
Đợi đến khi không còn thấy bóng dáng hai người nữa, Khương Vũ mới dặn dò Thu Hoa bên cạnh: “Ngươi đi tìm bức tranh ‘Tử Hí Cẩm Lý’ ta thêu lần trước ra đây, chúng ta đi gặp Lão phu nhân.”
Tạ Diên Niên không muốn nàng đi gặp Vi thị, vậy thì nàng sẽ đi gặp mẹ chồng của Vi thị.
Luôn có cách để Tạ Diên Niên không phải chịu hành hạ.
…………
“Đi lấy roi mây trong thư phòng tới đây, đừng để Thế tử phi phát hiện.”
Sau khi bước ra khỏi Tùng Trúc Viên, Tạ Diên Niên cũng dặn dò Mục Lương bên cạnh, gương mặt hiện lên vẻ lạnh lùng nghiêm nghị.
Mục Lương cũng biết, hôm nay Tạ Diên Niên đi gặp Vi thị chắc chắn lại sắp phải chịu phạt.
Y vốn là người trầm mặc, chủ tử nói gì nghe nấy, nhưng lúc này, y lại nhíu mày, chắp tay nói.
“Chuyện ngày hôm nay, cho dù Đại phu nhân có muốn truy cứu, cùng lắm cũng chỉ như trước kia, phạt Thế tử đứng đến sáng mai thôi, Thế tử cần gì phải dùng đến roi mây?”
Cây roi mây đó là do Vi thị trước kia chế tạo ra để chuyên dùng làm công cụ ‘dạy bảo’ Tạ Diên Niên, trên đó chi chít những chiếc gai nhỏ.
Một roi quất xuống, cả tấm lưng sẽ đầm đìa máu, đau đớn thấu xương.
Đánh vài roi thôi là đã đau đến chết đi sống lại rồi.
Trước đây thì thôi, nhưng kể từ khi Thế tử đỗ Trạng nguyên, vào triều làm quan, cây roi mây đó chưa từng được dùng đến nữa.
Giờ đây Thế tử lại muốn chủ động mang roi mây qua đó?
Mục Lương trong lòng đầy vẻ khó hiểu.
Tạ Diên Niên lại khép hờ hàng mi, vẻ mặt dịu dàng nói một câu: “Nàng nói, đêm nay nàng sẽ đợi ta.”
Cho nên nếu bị phạt nặng một chút, để Vi thị hả giận, chàng cũng có thể về sớm hơn một chút.
Mục Lương há miệng, hồi lâu sau mới nhíu mày đáp một tiếng: “Rõ.”
Lại là vì Thế tử phi.
Mục Lương thật hận không thể băm vằm mụ độc phụ kia ra thành từng mảnh.
Tạ Diên Niên lại thản nhiên đáp lại một câu: “Vẫn chưa đến lúc.”
“Rõ.” Mục Lương nén giận, thi triển khinh công, lặng lẽ quay trở lại Tùng Trúc Viên.
Nhưng khi y mang theo roi mây, đi ngang qua hoa viên, lại vô tình nghe thấy Khương Vũ nói với Thu Hoa bên cạnh.
“Thế tử thật sự quá chính trực rồi, không biết lòng người trên thế gian này hiểm ác, nên chúng ta phải mưu tính thêm cho chàng ấy mới được.”
“Lần này chúng ta phải để Lão phu nhân ra mặt, cứu chàng ấy ra khỏi nanh vuốt độc ác của Vi thị trước đã.”
“Sau này chúng ta sẽ nghĩ cách, để chàng ấy từ từ nhận ra bộ mặt thật của mụ độc phụ Vi thị kia.”
“Bộp” một tiếng!!
Mục Lương kinh ngạc đến mức ngã từ trên cây xuống.
Cái gì cái gì cơ??
Thế tử phi vừa nói cái gì vậy?
Mục Lương ngã sấp mặt, nhưng trong đầu vẫn còn vương vấn câu nói vừa rồi của Khương Vũ.
Cho đến khi Khương Vũ nghe thấy động tĩnh, lạnh lùng hỏi một câu: “Ai ở đó?”
Nghe thấy có tiếng bước chân đang tiến về phía mình, Mục Lương vội vàng giấu kỹ roi mây, leo dậy chắp tay nói.
“Bẩm Thế tử phi, là thuộc hạ.”
Khương Vũ thấy mặt y lấm lem bùn đất, trên người dính đầy lá cây, mắt nàng mở to kinh ngạc.
“Mục thị vệ, ngươi làm sao vậy?”
“Sao lại ngã từ trên cây xuống thế này?”
Mục Lương từ nhỏ đã đi theo bên cạnh Tạ Diên Niên, tâm tư kín kẽ, võ công cao cường.
Ngay cả nơi canh phòng cẩn mật như hoàng cung, y cũng có thể tự do ra vào một chuyến.
Sao bây giờ y lại có thể ngã từ trên cây xuống được?
Mục Lương cúi đầu, nghiêm túc nói: “Thuộc hạ vừa rồi bị mấy con chim làm cho giật mình! Một chút sơ suất, để Thế tử phi chê cười rồi.”
“Thế sao?” Khương Vũ nhìn chằm chằm Mục Lương hồi lâu, mới hỏi.
“Ngươi không đi theo Thế tử đi gặp Đại phu nhân à?”
Mục Lương nghĩ đến lời Khương Vũ vừa nói, ngước mắt nhìn nàng một cái, thăm dò nói.
“Thế tử nói, lần này Đại phu nhân chắc chắn sẽ trách phạt ngài ấy rất nặng, nên bảo thuộc hạ quay về chuẩn bị thuốc trị thương trước.”
“Cái gì?!” Khương Vũ trừng lớn mắt, sắc mặt thay đổi liên tục, căm hận bất bình nói.
“Cái mụ già đáng chết này…”
Cuối cùng Khương Vũ chửi thêm câu gì Mục Lương không nghe rõ, vì nàng đã xoay người, vội vã kéo Thu Hoa rời đi.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, Mục Lương lấy roi mây đã giấu ra, mang trở lại bên cạnh Tạ Diên Niên.
Khi đưa roi mây cho Tạ Diên Niên, Mục Lương cung kính thuật lại toàn bộ những lời mình vừa nghe thấy.
“Thuộc hạ cảm thấy, Thế tử phi… dường như có chút khác xưa rồi.”
Tạ Diên Niên cầm roi mây, gương mặt thoáng ngẩn ra: “Thế sao?”
Là Khương Vũ đang diễn kịch, hay nàng thực sự…
Thay đổi rồi?
Mục Lương đoán được Tạ Diên Niên đang nghĩ gì, cung kính nhắc lại lời mình đã nói với Khương Vũ, thấp giọng thưa.
“Nếu lát nữa, Thế tử phi thực sự nhờ Lão phu nhân đến cứu Thế tử, vậy thì chứng minh Thế tử phi thực sự đã thay đổi, chứ không phải đang diễn kịch.”
“Ngược lại…”
Thì chứng minh Khương Vũ vẫn như trước kia, diễn kịch chỉ là để lừa gạt Tạ Diên Niên.
Chỉ là để giúp Tạ Thừa Trạch làm thêm chuyện xấu gì đó mà thôi.
Mục Lương cảm thấy cách này của mình rất hay, nhưng Tạ Diên Niên lại liếc y một cái, vẻ mặt không vui.
“Gan lớn thật đấy, dám tính kế cả nàng ấy sao?”
“Lát nữa đi nhận ba mươi gậy phạt đi.”
Mục Lương: “…”
Y khựng lại một chút, mới chắp tay đáp: “Rõ.”
Tạ Diên Niên lúc này mới cầm roi mây, một mình đi về phía viện của Vi thị, vẻ mặt thản nhiên.
Bởi vì, cho dù Khương Vũ chỉ đang diễn kịch, chàng cũng cam tâm tình nguyện coi khổ thành ngọt.
Điều chàng sợ là Khương Vũ hận chàng đến mức ngay cả một ánh mắt cũng không thèm bố thí cho chàng...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)