“Đừng mà, đừng mà...”
“Ta biết lỗi rồi.”
Đêm khuya tĩnh mịch, trên chiếc giường cổ kính nhã nhặn, người phụ nữ đang nhắm nghiền mắt bỗng nhiên sụt sùi khóc nức nở.
Tạ Diên Niên mở mắt, nương theo ánh sao lấp lánh hắt vào từ cửa sổ, chàng nghiêng đầu nhìn Khương Vũ đang nằm bên cạnh mình.
Nàng toàn thân trần truồng, làn da mịn màng, trắng trẻo tựa như một khối ấm ngọc thượng hạng, đẹp không sao tả xiết.
Nhìn lên trên chính là khuôn mặt nhỏ nhắn còn vương lệ, trong veo như pha lê, đầy vẻ uất ức và đáng thương.
Đây là lần đầu tiên Khương Vũ lộ ra dáng vẻ đáng thương nhường này trước mặt chàng.
Tạ Diên Niên chợt thấy xao động lạ thường.
Chàng đưa tay ra, nhẹ nhàng ôm Khương Vũ vào lòng: “Đừng sợ, có ta ở đây rồi.”
Có lẽ là giọng nói ấm áp của người đàn ông đã có tác dụng, Khương Vũ dần dần bình tĩnh lại.
Nhận ra điều đó, nơi đáy mắt đen thẳm của Tạ Diên Niên dường như có một con dã thú sắp sửa phá lồng xông ra.
Nếu nàng có thể luôn ngoan ngoãn như vậy...
“TẠ THỪA TRẠCH!” Nhưng người phụ nữ vốn đang ngủ say lại bất ngờ hét lớn một tiếng, đột ngột mở bừng mắt.
Ba chữ ấy dễ dàng đập tan chút lý trí và phòng tuyến tâm lý ít ỏi của Tạ Diên Niên.
Chàng nhìn nàng chằm chằm: “Khương Vũ, nàng đừng quên, ai mới là phu quân của nàng!”
Giọng nói của người đàn ông hờ hững nhưng lạnh lẽo, tàn khốc, lực tay ôm Khương Vũ cũng dần dần siết chặt hơn.
Thế nhưng lúc này, Khương Vũ lại trừng mắt thật lớn, trong đôi mắt hạnh xinh đẹp kia tràn đầy những tia máu đỏ ngầu.
Dường như nàng không hề nghe thấy Tạ Diên Niên vừa nói gì.
Nhưng ánh mắt ấy lại giống như hận thù Tạ Diên Niên đến xương tủy.
Nhìn thấy sự thù hận trong mắt nàng, Tạ Diên Niên khẽ run rẩy, lầm bầm thành tiếng: “Khương Vũ, nàng hận ta đến thế sao?”
“Hận!” Khương Vũ nghiến răng nghiến lợi đáp.
“Hận không thể khiến ngươi bị thiên đao vạn quả, chết không có chỗ chôn.”
Những lời thốt ra từ miệng người phụ nữ khiến Tạ Diên Niên sững sờ, ngay sau đó, cả người chàng như bị ai dùng dao nhỏ từng nhát một róc thịt róc xương, đau đến đầm đìa máu tươi...
Lúc này, đầu ngón tay Khương Vũ ghim chặt vào lòng bàn tay, cơn đau nhói mới khiến ý thức của nàng dần dần tỉnh táo lại.
Trước khi chết, hình ảnh Tạ Thừa Trạch bóp nghẹt cổ nàng, cười đắc ý và hiểm độc dần dần tan biến trong tâm trí nàng.
Vẻ mặt Khương Vũ ngơ ngác, đột nhiên muộn màng nhận ra, hình như nàng...
Sống lại rồi?!
Nàng chớp chớp mắt, nhịp thở dồn dập, bấy giờ mới chú ý đến người đàn ông đang nằm trước mặt mình.
Tạ Diên Niên.
Phu quân của nàng.
Kiếp trước, Khương Vũ và Tạ Thừa Trạch đã sớm định ra hôn ước, nhưng chỉ một tháng trước hôn lễ, Tạ gia đột nhiên gửi tới thư hoán thân, nói muốn đổi vị hôn phu của nàng thành Tạ Diên Niên.
Người trong Khương gia ai nấy đều vui mừng, dù sao Tạ Diên Niên cũng là Thế tử phủ Quốc công, lại vừa vặn đỗ Trạng nguyên, tiền đồ xán lạn hơn hẳn Tạ Thừa Trạch.
Nhưng Khương Vũ u uất không vui.
Nàng cảm thấy bản thân mình giống như một món đồ, chẳng có ai quan tâm đến cảm nhận của nàng.
Vì vậy, vào ngày nàng gả cho Tạ Diên Niên, Tạ Thừa Trạch mang đầy thương tích tìm đến nàng, nói rằng Tạ Diên Niên đã cướp đi hôn sự của hai người bọn họ.
Còn nói Tạ Diên Niên cưới nàng chỉ là để trả thù hắn ta.
Khương Vũ liền cùng Tạ Thừa Trạch liên thủ, muốn lật đổ Tạ Diên Niên.
Hai người thành thân năm năm, nàng không ít lần giúp đỡ Tạ Thừa Trạch làm những việc xấu gây bất lợi cho Tạ Diên Niên.
Vì nàng mà Tạ Diên Niên nhiều lần bị giáng chức, bị tống vào đại lao, bị thương vô số kể, thậm chí có vài lần còn suýt mất mạng.
Nàng đã làm nhiều việc xấu như vậy, nhưng Tạ Diên Niên chưa từng một lần nghi ngờ nàng.
Chàng vẫn luôn xem Khương Vũ là thê tử, kính trọng nàng, yêu thương nàng, mọi chuyện đều bàn bạc với nàng...
Cũng chính vì vậy mà Khương Vũ mới có thể cùng Tạ Thừa Trạch âm mưu, bàn bạc ra đủ mọi cách để đối phó với Tạ Diên Niên.
Cuối cùng, Tạ Diên Niên mất đi tước vị Thế tử, còn bị đày đến nơi khổ cực lạnh lẽo, bị Tạ gia ghét bỏ...
Khương Vũ đã thành công lật đổ Tạ Diên Niên.
Nhưng Tạ Thừa Trạch lại trở mặt ngay lúc này, hắn ta bắt giữ nàng, dùng tính mạng của nàng để đe dọa Tạ Diên Niên phải quay về Yến Kinh.
Bấy giờ Khương Vũ mới biết, thì ra Tạ Thừa Trạch vẫn luôn lừa dối nàng, luôn lợi dụng nàng...
Nhưng nàng cho rằng Tạ Diên Niên sẽ không quay lại, bởi vì khi ấy, Tạ Diên Niên đã sớm biết rõ những chuyện xấu xa mà nàng đã làm.
Nhưng mà, Tạ Diên Niên đã trở về.
Khương Vũ mắng chàng là đồ ngốc, chàng lại nói sớm muộn gì chàng cũng phải quay về.
Bởi vì Yến Kinh vẫn còn thê tử của chàng.
Chàng phải trở về đón nàng.
Kiếp trước là do nàng nhìn người không rõ, vừa hại Tạ Diên Niên, lại vừa hại chính mình.
Còn hại biết bao sinh linh vô tội bị kéo vào vòng xoáy này...
Khương Vũ cảm thấy tội nghiệt của mình quá sâu nặng, cho nên ông trời mới ban cho nàng cơ hội làm lại một lần nữa.
Để nàng có thể bù đắp thật tốt cho tất cả những lỗi lầm đã phạm phải ở kiếp trước.
“Phu quân, ôm ta đi.” Nghĩ thông suốt mọi chuyện, Khương Vũ gần như quyến luyến mà muốn nằm vào lòng Tạ Diên Niên.
Chàng vẫn còn sống, thật tốt quá.
Nhưng Khương Vũ vừa mới nhích người về phía trước đã nhạy bén nhận ra điều bất thường.
Nàng và Tạ Diên Niên, thế mà cả hai đều đang trần truồng sao?!
Khương Vũ nhanh chóng nhớ ra, năm đầu tiên khi nàng mới thành thân với Tạ Diên Niên, chàng đã nói trên giường của mình không được có xiêm y, vậy nên nhiều năm qua luôn ngủ trần truồng.
Chàng yêu cầu Khương Vũ cũng phải làm như vậy.
Khương Vũ vì muốn có được lòng tin của Tạ Diên Niên nên tất nhiên là đã làm theo.
Thế nhưng đến năm thứ hai, sau khi Khương Vũ phát hiện dù nàng có làm gì Tạ Diên Niên cũng không hề tức giận.
Nàng liền bắt đầu mặc nguyên quần áo mà ngủ, quăng hết thảy mọi thói quen của Tạ Diên Niên ra sau đầu.
Thậm chí dù có nằm chung một giường với Tạ Diên Niên, giữa hai người cũng cách nhau cả mười vạn tám nghìn dặm, không còn bất kỳ sự tiếp xúc thân mật nào nữa.
Thế nên lúc này, khi bất thình lình chạm phải một cơ thể nam giới nhẵn mịn và nóng bỏng, Khương Vũ đột nhiên sững người.
Đặc biệt là khi nàng phát hiện bàn tay to lớn kia của Tạ Diên Niên vẫn còn vắt ngang eo mình, Khương Vũ lại càng căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
Nàng rủ mắt xuống, hàng mi dài và dày khẽ run rẩy, vành tai lặng lẽ ửng đỏ.
Tạ Diên Niên không nhận ra điều đó, chàng chỉ giơ tay nâng cằm Khương Vũ lên, ghé sát vào nàng, hỏi với vẻ mặt không rõ vui buồn.
“Khương Vũ, vừa rồi nàng đang nói chuyện với ta sao?”
Khương Vũ ngẩn người một lát.
Nàng đã gọi phu quân rồi, không phải gọi Tạ Diên Niên thì còn có thể gọi ai được nữa?
Nàng vừa mở miệng định nói, nhưng sau khi thoáng thấy khuôn mặt tuấn tú như ngọc của Tạ Diên Niên thì đột nhiên khựng lại.
‘Nghĩ về bậc quân tử, dịu dàng tựa như ngọc.’ Đó là lời nhận xét của đương kim Thánh thượng dành cho Tạ Diên Niên khi chàng đỗ Trạng nguyên.
Trong các gia tộc hào môn ở Yến Kinh, những công tử tuấn tú không thiếu, nhưng người dịu dàng như bậc quân tử như Tạ Diên Niên thì chỉ có duy nhất một mình chàng.
Khương Vũ nhìn chàng chằm chằm, không ngờ lại nhìn đến mức có chút si mê.
Đến khi Khương Vũ định thần lại, Tạ Diên Niên đã buông eo nàng ra, xoay người bò dậy từ trên giường.
Khương Vũ lúc này mới phát hiện, lúc này khuôn mặt dịu dàng của Tạ Diên Niên thế mà lại có chút lạnh lùng.
Chàng giận rồi sao?
Vì sao chứ?
Nhân lúc người đàn ông đang mặc quần áo, Khương Vũ ngồi dậy, đưa tay nắm chặt lấy ống tay áo của chàng.
“Phu quân, muộn thế này rồi, chàng vẫn chưa đi ngủ sao?”
Khương Vũ dùng hành động thực tế để nói với chàng rằng tiếng phu quân vừa rồi chính là gọi Tạ Diên Niên.
Tạ Diên Niên không ngờ Khương Vũ lại còn giữ chàng lại.
Chàng nghiêng đầu, trong ánh mắt nhìn Khương Vũ ẩn chứa vài phần dò xét: “Nàng đang giữ ta lại sao?”
Ánh mắt người đàn ông nóng bỏng, Khương Vũ cắn môi, có chút thẹn thùng quấn chặt tấm chăn trên người: “Vâng.”
Giây tiếp theo, Tạ Diên Niên đột ngột quay trở lại, từ trên cao ép xuống phía nàng.
“Vậy nếu ta nói, ta muốn nàng.”
“Khương Vũ, đêm nay nàng vẫn sẽ giữ ta lại chứ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)