Đường Tư Kỳ bị đánh thức bởi một chuỗi tin nhắn WeChat liên tiếp.
Nhạc Khả Khả: [Oa! Nữ thần của em lại ra tác phẩm mới rồi! Ôi trời ơi, vẽ đẹp quá đi mất!]
Nhạc Khả Khả: [Vốn dĩ đại thần Nhất Kỳ này chỉ vẽ món ngon cảnh đẹp ở Thượng Hải, em cũng đã đi ăn theo mấy chỗ rồi, không ngờ lần này chị ấy lại chạy tới tận Ôn Châu!]
Nhạc Khả Khả: [Ui da da da da, chị không biết đâu, em chưa bao giờ nghe nói Ôn Châu có nhiều món ngon như thế cả, giờ tính sao đây, hay là cuối tuần này em cũng vèo một cái đến Ôn Châu nhé?]
Nhạc Khả Khả: [Á á á á, nữ thần của em sao mà đỉnh thế không biết, phát hiện ra bao nhiêu là món ăn ngon!]
Đường Tư Kỳ mắt nhắm mắt mở bật điện thoại lên thì thấy Nhạc Khả Khả đang không ngừng bắn tin nhắn.
Cô đau đầu day day thái dương, thầm nghĩ cũng may hai ngày nay mình về Ôn Châu không nói cho em ấy biết, nếu không thì bại lộ thân phận mất rồi.
Nhưng đúng là không ngờ nổi, cô chỉ lên Xianyu bán cái bảng vẽ kỹ thuật số cũ mà lại nhặt được một cô nàng người hâm mộ cuồng nhiệt thế này.
Tư Kỳ: [Ừm, chị xem rồi, vẽ cũng được đấy. Từ Thượng Hải đến Ôn Châu không xa lắm đâu, cuối tuần có thể đi chơi hai ngày, đi tàu cao tốc một chiều chỉ mất vài tiếng thôi.]
Nhạc Khả Khả: [Chị cũng rạo rực rồi đúng không? Hay là chúng ta cùng đi Ôn Châu đi?]
Đường Tư Kỳ: “...”
Tư Kỳ: [Dạo này chị còn có việc, em tự đi nhé.]
Trò chuyện với Nhạc Khả Khả xong, Đường Tư Kỳ vẫn còn hơi mơ màng, cô ngồi dậy ngó qua tin nhắn hệ thống một cái thì lập tức tỉnh ngủ hẳn.
[Chúc mừng ký chủ, do bạn đã hoàn thành tích lũy mười lần điểm danh hằng ngày cấp A: Bánh bao tiểu long không tên, chung cư Trường Lạc, hải đăng Ngô Tùng Khẩu, bánh trôi nước Bảo Sơn, thịt dê di sản phi vật thể lão Dương, bánh nướng lão Lý Ôn Châu, bún lòng lợn Thương Kiều, tiệm cá viên Trần Huy, cơm nắm truyền thống nhà họ Dương, Thế Giới Băng Tuyết Kỳ Đặc. Hệ thống tự động bước vào giai đoạn nâng cấp, thời gian nâng cấp chưa định, chức năng sau khi nâng cấp chưa định. Trong thời gian nâng cấp, ký chủ không thể sử dụng bất kỳ chức năng nào của hệ thống, kính mời chờ đợi.]
Đường Tư Kỳ: !
Té ra cô đã hoàn thành đủ mười lần điểm danh cấp A rồi sao?
Hôm nay cô đang tính xem trong Cửa hàng tiền vàng có món gì ngon hoặc món gì hời để đổi không, nào ngờ hệ thống lại trực tiếp tiến vào trạng thái nâng cấp.
Đường Tư Kỳ nhìn mấy chữ “thời gian nâng cấp chưa định” hiện trên màn hình, trong lòng bỗng dấy lên một nỗi buồn man mác.
Chao ôi, thật là...
Hồi đầu cô còn có phần chê bai cái hệ thống này, suy cho cùng nó đã thiết lập cho cô số giờ sống sót chết tiệt kia, nhưng thời gian qua nhờ có hệ thống mà cô được ăn ngon, mặc đẹp, đi chơi vui vẻ.
Ơ, khoan đã!
Hôm qua số giờ sống sót còn lại của cô là gần 200 tiếng, trong thời gian nâng cấp thì không dùng được hệ thống, mà thời gian nâng cấp lại chưa định, lỡ như số giờ sống sót còn lại của cô cạn sạch mà nó vẫn chưa nâng cấp xong thì sao?
Đường Tư Kỳ muốn khóc mà không ra nước mắt, thế chẳng phải cô sẽ gặp nguy hiểm đến tính mạng à...
Đường Tư Kỳ chọc chọc vào màn hình, chỉ tiếc là sau dòng chữ thông báo lúc nãy, phần mềm không còn bất kỳ phản ứng nào nữa, cô bấm thêm hai cái, màn hình liền tối đen hoàn toàn.
Đường Tư Kỳ: “...”
Thôi, nghĩ nhiều cũng chẳng ích gì, đành đi bước nào tính bước ấy vậy.
Hy vọng đợt nâng cấp này của hệ thống không gặp phải lỗi gì quá nghiêm trọng.
Vừa ngủ dậy đã phải hứng chịu một cú sốc bất ngờ như vậy, Đường Tư Kỳ lại lẳng lặng nằm vật ra giường.
Hứa Vi: [Oa, học tỷ là họa sĩ chuyên nghiệp cơ ạ? Được chứ được chứ, chị nhất định phải vẽ em thật là xinh đẹp, thật là thoát tục đấy nhé.]
Đường Tư Kỳ phì cười, dứt khoát từ chối: [Phong cách vẽ của chị tấu hài lắm, chắc là không vẽ em vừa đẹp vừa thoát tục được đâu.]
Hứa Vi: [Huhu… Vậy em có mấy bức ảnh ở đây, chị cầm lấy làm tư liệu đi ạ.]
Tư Kỳ: [?]
Hứa Vi gửi kèm một biểu tượng cười gian xảo cùng một loạt ảnh: [Ảnh.jpg, Ảnh.jpg, Ảnh.jpg, Ảnh.jpg, Ảnh.jpg. Không cần cảm ơn đâu ạ, em chỉ tiện tay chụp bừa thôi.]
Đường Tư Kỳ ngó qua một cái liền lấy tay che mặt, đúng là không dám nhìn thẳng vào sự thật nữa.
Hóa ra Hứa Vi đã âm thầm chụp lén mấy tấm hình, tấm nào tấm nấy đều là khoảnh khắc cô sắp ngã sấp mặt, lộ rõ vẻ hoảng hốt tột độ.
Lại còn có một tấm chụp lúc cô ngồi trên phao lốp xe trượt từ trên đường trượt xuống, phần tóc mái bị gió thổi bay dựng ngược trông vô cùng buồn cười.
Trong ảnh cô cười ngốc nghếch như một đứa ngố, nhưng xem ra lại khá thú vị. Nếu không nhờ những bức ảnh này, cô cũng chẳng biết biểu cảm của mình lúc đứng trên ván trượt tuyết lại buồn cười đến thế.
Tư Kỳ: [Cảm ơn em nhé!]
Những bức ảnh này trái lại đã mang đến cho cô rất nhiều cảm hứng bất ngờ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
