Có lẽ là cùng thân phận anh trai nên đã kéo gần khoảng cách, Cận tổng yêu ai yêu cả đường đi, ngay cả con quạ nhỏ như mình cũng được chiếu cố.
Tôn bí thư hai tay nhận lấy: “Cảm ơn Cận tổng, cảm ơn đại tiểu thư.”
Lý Âm trước cửa sổ sát đất ngẩng đầu lên, cười híp mắt vẫy tay chào tạm biệt cậu ta.
Người ở đầu dây bên kia không biết đã nói câu gì, trong miệng cô nói chờ một chút, lại không quên nâng cao giọng, điệu bộ đung đưa:
“Anh trai, em đói quá, anh nấu cơm nhanh một chút...”
Khi âm thanh truyền vào trong bếp, bảo mẫu đã chuẩn bị xong thức ăn.
“Cận tiên sinh, bồ câu hầm bong bóng cá và ốc đã được chưng cách thủy lửa nhỏ cách đây ba tiếng theo yêu cầu của ngài, ốc là hàng tươi sống vận chuyển bằng đường hàng không, cá vược biển đã khứa vảy xong, nhưng tôi chỉ thái rau củ ăn kèm, vẫn cần ngài tự nêm nếm, sườn cũng mua loại tươi nhất, khoai mỡ và rau cải ngồng đều do tôi đích thân ra nông trại hái từ sáng sớm...”
Cận Đình Châu gật đầu: “Được.”
Bảo mẫu dùng tạp dề lau tay:
“Tiên sinh về nhà, đại tiểu thư vui vẻ hơn nhiều. Mấy ngày trước tiên sinh không có nhà, đại tiểu thư ăn cơm cũng chỉ ăn được nửa bát, ngài đã dặn dò tôi cách nấu ăn, nhưng người nấu khác nhau, đại tiểu thư có thể nếm ra được, ăn thức ăn cũng không có hứng thú.”
“Đại tiểu thư mấy ngày trước giấc ngủ cũng không tốt, người cứ ủ rũ, món canh ốc bong bóng cá bình thường thích uống cũng không có khẩu vị, tôi nhìn thấy mặt đều nhỏ đi rồi, ước chừng là gầy đi mấy cân đấy.”
Bà ấy nói rồi cũng có chút đau lòng:
“Mấy ngày nay tôi lại thỉnh giáo giáo viên trong lớp nấu ăn, vừa học được mấy món canh, còn chưa kịp nấu, đại tiểu thư đã trẹo chân, đi lại khập khiễng, nhìn mà thấy xót xa.”
Cận Đình Châu thành thạo ướp sườn:
“Làm phiền dì bận tâm rồi, khoảng thời gian trước công việc bận rộn, sau này tôi sẽ chú ý một chút.”
Bảo mẫu lắc đầu:
“Nhìn đại tiểu thư ngần ấy năm, tôi cũng đau lòng cho đại tiểu thư... Tiên sinh và đại tiểu thư không dễ dàng gì, mắt thấy ngày tháng trôi qua càng ngày càng tốt, không có đạo lý tự dưng sinh ra khoảng cách.”
“Hôm nay tôi lải nhải vài câu, tiên sinh cũng đừng chê tôi phiền...”
“Nửa tháng trước trời đổ một trận mưa to, trên trời chớp giật, tiếng sấm bên ngoài ầm ầm, đại tiểu thư không yên tâm về tiên sinh nên đã gọi điện thoại cho ngài, ngài chắc là công việc quá bận rộn nên cũng không nghe máy, ngoài miệng đại tiểu thư không nói gì, nhưng cứ ngẩn ngơ ngồi trước cửa sổ nửa đêm.”
“Gầy gò nhỏ bé, đứa trẻ vừa mới trưởng thành, cứ như vậy dựa vào cửa sổ, nhìn từng chiếc xe nhấp nháy ánh đèn đi vào ngoài cửa, chỉ mong ngài có thể trở về...”
Bà ấy thở dài một hơi:
"Chuyện bên ngoài của tiên sinh không đến lượt tôi lắm miệng, tiên sinh ở độ tuổi này, bên ngoài có người cũng là bình thường. Nhưng đại tiểu thư ngoài ngài ra
Cánh cửa kính từ từ khép kín vào giữa, giọng nói thẹn quá hóa giận của thiếu nữ truyền đến, vang vọng trong phòng bếp:
“Cận Đình Châu, em ghét anh nhất!”
Ăn trưa xong, mặt trời đã ngả về tây một chút.
Lý Âm ngồi trước cửa sổ kính sát đất khổng lồ, bày biện đồ chơi xếp hình trên sàn nhà.
Cận Đình Châu lấy hộp thuốc ra, chườm đá và bôi thuốc theo lệ thường.
Ánh nắng ấm áp xuyên qua lớp kính rọi xuống, Lý Âm líu lo không ngừng, đang chia sẻ những tin đồn nhảm nhí giữa các bạn học.
Cận Đình Châu không cảm thấy việc đính hôn hay kết hôn có thể cản trở mối quan hệ của họ.
Anh và Lý Âm nương tựa vào nhau mà lớn lên, người hiểu Lý Âm nhất trên đời này là anh, người yêu cô nhất trên đời này cũng là anh.
Không có khả năng đột nhiên xuất hiện một người đàn ông nào đó, có thể mạnh mẽ chiếm đoạt vị trí người anh trai mà cô tin tưởng nhất, cướp lấy trái tim cô, đá anh ra khỏi thế giới của cô.
Và Âm Âm của anh, cũng sẽ không phải là nữ chính trong những bộ phim truyền hình máu chó, vì một thằng nhãi nghèo kiết xác mà vứt bỏ anh trai mình.
Bất luận tương lai cô ở bên cạnh ai, người anh trai vô sỉ và đê tiện của cô, sẽ mãi mãi lặng lẽ đứng phía sau cô, ở bất kỳ khu vực an toàn nào mà cô chỉ cần quay người lại là có thể nhìn thấy, mãi mãi đồng hành cùng cô.
“Anh trai!”
Giọng nói trong trẻo mềm mại của thiếu nữ vang lên, cô đẩy đẩy cánh tay anh.
Đầu ngón tay mềm mại của thiếu nữ xuyên qua lớp áo sơ mi mỏng manh chạm vào cơ bắp cuồn cuộn, rất dễ khiến người ta liên tưởng đến những mầm non liễu rủ chấm vào nước hồ gợn sóng trong tiết trời đầu xuân.
Ngay cả điệu bộ phàn nàn cũng nũng nịu, âm cuối ngân dài đung đưa:
“Lan tỷ đang nói chuyện với anh kìa...”
Cận Đình Châu hoàn hồn.
Bảo mẫu ngại ngùng:
“Tiên sinh, quả thực là nhà có việc, nếu không tôi cũng sẽ không làm phiền ngài vào lúc dầu sôi lửa bỏng này. Ba nó khuân đồ giúp người ta bị thương ở chân, bệnh viện vừa gọi điện tới, tôi muốn về nhà xem sao.”
Cận Đình Châu gật đầu, giọng điệu ôn hòa:
“Để tài xế đưa chị đi, cần tiền thì cứ gọi điện thoại.”
Lan tỷ bước đi một bước, lại có chút do dự:
“Nhưng vết thương của đại tiểu thư...”
“Không sao, tôi sẽ chăm sóc tốt cho con bé.”
Khi Lan tỷ thu dọn xong đồ đạc rón rén rời đi, Lý Âm đang chỉ vào mắt cá chân của mình:
“Cận Đình Châu, anh xem, có phải sưng to hơn rồi không?”
Bàn tay to lớn của người đàn ông đặt lên mắt cá chân cô, những đầu ngón tay thô ráp mang theo vết chai mỏng, đốt ngón tay thon dài, nương theo từng chuyển động, quả thực khiến người ta sướng đến mức da đầu tê dại.
“Chỗ này sao?”
Cận Đình Châu vừa hỏi, vừa nhẹ nhàng ấn lên đó.
Ở một hướng khác mà anh đang quay lưng lại, bảo mẫu Lan tỷ xách túi vẫy vẫy tay về phía bên này.
Lý Âm một bên hừ hừ kêu đau quá, một bên lại nháy mắt bay bướm về hướng kia.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
