Nói xong cô quay sang nhìn Tống Kỳ mặt vẫn đang xị ra phía sau, mở lời: "Bạn học Tống, cậu có thể ngồi né vào trong một chút không?"
Tống Kỳ nhìn cô hai giây, sau đó dạng chân ra.
Tức là... Định để cô tự chen vào?
Tô Bình mím môi, vừa mới bước được một chân thì bất ngờ xe chuyển bánh, chân còn lại chưa kịp trụ vững, cô ngã phịch luôn vào lòng Tống Kỳ.
...
Bên tai vang lên tiếng hít mạnh từ Tống Kỳ.
"Chị cố ý đấy à?"
Suýt chút nữa Tô Bình ngồi bẹp luôn tương lai của đời anh, mặt cô đỏ bừng, vội vàng vịn vào phía trước đứng dậy.
"Tiểu Kỳ, có chuyện gì vậy?"
Tống Nhất Phỉ nghe thấy động tĩnh thì quay đầu lại nhìn.
Tô Bình có hơi chột dạ, ngồi xuống bên cạnh, khóe mắt thấy Tống Kỳ đang điều chỉnh lại tư thế ngồi: "Chị à, em không sao."
Cô không biết là túi đồ bên trong có bắp, lỡ tay ném trúng chỗ hiểm, gây nên... Tổn thương lần hai.
Tống Kỳ nén đau xách túi lên, không hề cảm kích: "Sao, anh Dịch Thầm nhà chị không cần nữa nên cho em à?"
"Tiểu Kỳ!"
Tiếng gọi này rõ ràng mang ý cảnh cáo, hôm nay thằng em trai này của cô ấy bị sao vậy, sao nói chuyện cứ như gươm súng thế?
Tống Kỳ nghe vậy liền ngoan ngoãn thu ánh mắt lại, không nói gì nữa.
Những việc chị không thích, anh sẽ không làm.
Vừa vào tòa nhà giảng đường, Tống Kỳ liền ném chiếc túi trong tay vào thùng rác, Tô Bình đi ngay sau anh đương nhiên không bỏ lỡ cảnh này.
[Ký chủ, cô biết rõ cậu ta sẽ không ăn đồ của cô, tại sao còn đưa cho cậu ta?]
Nhóc Hồ Lô không nhịn được lên tiếng hỏi.
Tô Bình nhìn ngô và sữa bị vứt trong thùng rác, nhếch môi cười: [Ngoan, cậu không hiểu đâu, đi chơi đi.]
Nhóc Hồ Lô: [Bíp bíp bíp!]
Buổi sáng toàn là tiết chính, nhưng Tô Bình mới học được nửa buổi đã chuồn mất.
[Ký chủ, trốn học là không đúng.]
Ba mươi phút sau, Tô Bình ngồi trong một quán trà sữa ở trung tâm thành phố, thỏa mãn nhai một miếng khoai môn dẻo.
[Nhóc Hồ Lô, cậu không hiểu được cái cảm giác cứ đến tiết thể dục là buồn đi vệ sinh đâu.]
Kiếp trước cô đã trải nghiệm đủ rồi, những bài kiểm tra thể chất không bao giờ kết thúc, phải chịu sự gột rửa của nắng gắt còn phải đón nhận làn nước dưỡng ẩm miễn phí do thầy giáo thể dục phun vào mặt.
Quả nhiên đường có thể khiến tâm trạng con người trở nên tuyệt vời, Tô Bình vừa bước ra khỏi quán trà sữa thì đã bị ai đó ôm chầm lấy chân.
Cậu bé chỉ cao đến đùi cô và cô trừng mắt nhìn nhau, sau đó cậu bé mím môi, khóc lớn: "Mẹ ơi!"
Chỉ nghe thấy một tiếng sét đánh vang lên.
Khoan đã, sao ban ngày ban mặt mà cũng có người ăn vạ thế này?
Tâm trạng vui vẻ vì trà sữa vừa rồi đã tan biến hết vì hai từ này, nụ cười trên mặt Tô Bình cứng đờ, cô trông già đến thế sao?
Tuy nghĩ vậy, nhưng cô vẫn kiên nhẫn ngồi xổm xuống, xoa đầu cậu bé: "Bạn nhỏ ơi, làm vậy là không đúng đâu nhé, gọi là chị."
Bây giờ trẻ con ăn gì mà lớn thế nhỉ? Tay ôm chân cô khỏe đến mức kéo không ra.
Lời vừa dứt không lâu, hai người từ bên kia đường lao tới, không nói một lời đã định kéo cậu bé đi. Cảm giác như bị coi là kẻ biến thái.
"Xin lỗi cô gái, cháu trai tôi không hiểu chuyện, làm phiền cô rồi."
Người phụ nữ lớn tuổi cười hiền từ, nhưng Tô Bình lại cảm nhận rõ ràng cơ thể cậu bé đang ôm chân cô khẽ run lên.
Có gì đó không ổn.
Nghĩ vậy, cô cúi xuống bế cậu bé lên, tránh được hai bàn tay đang vươn tới của họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)