[Tịch thu công cụ gây án của anh ta, biến anh ta trở thành thái giám ngay lập tức.]
Chẳng lẽ, Hứa Ngạn Văn cũng có thể nghe được tiếng lòng của Hứa Nhân Nhân?!
“Em, em đang nhìn cái gì vậy?” Anh ta cầm áo khoác trên cánh tay áp sát lại che đi nơi ở giữa hai chân.
Hứa Ngạn Văn âm thầm cười ở dưới đáy lòng, anh ta chột dạ à?
Nếu không nhờ có tiếng lòng của Nhân Nhân, e rằng cả đời này cô nàng cũng sẽ không biết anh qua lại với Đường Uyển.
Thật đáng buồn thay, Hứa Ngạn Văn, cuộc sống giống như tên trộm bịt tai trộm chuông như thế này, đến tột cùng mày còn muốn kéo dài thêm bao lâu nữa đây?
Cô nàng nặng nề thở ra một hơi, sau đó ngước mắt nhìn về phía Quách Thành, đáy mắt đột nhiên hiện lên một tia quyết tuyệt, "Quách Thành, chúng ta..."
Cũng bởi vì tiếng lòng đáng chết của Hứa Nhân Nhân, cô lại bắt đầu hoài nghi anh, thật đáng giận!
“Hả?" Hứa Ngạn Văn có chút kinh ngạc, trong lòng lại chậm rãi dâng lên cảm giác vui mừng.
Bác sĩ Từ là chuyên gia nam khoa uy tín nhất Trung Quốc, chuyên điều trị vô sinh, ông ấy đã hành nghề hơn ba mươi năm rồi.
Ngay từ lúc hai người kết hôn, cô nàng đã đề nghị anh ta cũng đi kiểm tra sức khỏe với mình, bảo đảm hai bên đều không có mắc chứng vô sinh về mặt sinh lý, lại cùng nhau chuẩn bị cho việc mang thai, nhưng anh ta luôn lấy lý do bận rộn để qua loa tắc trách, kéo dài suốt ba năm qua.
Ba năm nay vẫn luôn là một mình cô nàng đi khám bệnh, vì mang thai mà cố gắng hết sức mình.
Cô nàng cũng từng thử khuyên anh ta đi kiểm tra sức khỏe của mình, nhưng lời đến bên miệng lại nhịn xuống, có lẽ, anh ta bài xích như thế là bởi vì lòng tự trọng của đàn ông, cho rằng chuyện sinh con là chuyện của phụ nữ, đàn ông không có vấn đề gì cả.
Nghĩ đến tính cách kiêu ngạo và lòng tự tôn cao của anh ta, cùng với thực lực ở phương diện kia, cô nàng lập tức không nhắc lại nữa, tiếp tục tự mình cố gắng.
Nhưng mắt thấy ba năm trôi qua, cô nàng càng ngày càng mệt mỏi, thậm chí đã có một lần cô nàng nghĩ đến việc từ bỏ.
Hôm nay Quách Thành bỗng nhiên thỏa hiệp, điều này khiến cho cô nàng nhìn thấy được hy vọng, chỉ cần anh ta còn chịu nhân nhượng với cô nàng, nói rõ trong lòng anh ta vẫn có cô nàng, có cái nhà này.
Chỉ cần anh ta chịu quay đầu nhìn lại, chịu chủ động muốn có con, nhượng bộ và đền bù cho gia đình này, cô nàng đồng ý tha thứ cho anh ta.
Quách Thành liếc mắt một cái lập tức nhìn thấu niềm vui sướng của cô nàng, thầm than bản thân đã đánh cược đúng rồi.
"Thật ra, từ trước cho tới giờ anh luôn trốn tránh chuyện này là vì anh nghĩ rằng bản thân mình không có vấn đề gì cả, cũng bởi vì lòng tự trọng của anh cao quá, anh cảm thấy xấu hổ khi phải đối mặt với cơ thể của mình, nhưng nhìn em vì mang thai mà cố gắng vất vả lui tới bệnh viện mấy năm nay, anh thật sự cảm thấy rất xấu hổ, so với tình yêu của em đối với anh, thì tình yêu của anh đối với em thật sự là quá máu lạnh và vô tình, anh xin lỗi em Văn Văn, anh xin lỗi em."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
