Có đàn ông nào mà không ăn chả ăn nem, chỉ cần anh ta về nhà với cô nàng là được rồi.
Nhưng theo ảnh chụp thám tử tư gửi tới từ một tháng một lần đến lần gần nhất là một tuần một lần, cô nàng bắt đầu trốn tránh, thậm chí cũng không muốn mở ra xem, bởi vì cô nàng biết tất cả những bức ảnh đó đều không phải là thứ cô nàng muốn nhìn thấy.
Trong nhà đã chứa rất nhiều ảnh chụp lại chuyện quá đáng anh ta làm với cô nàng, nhiều đến mức chúng đã chất thành núi từ lâu, mà cô nàng vẫn luôn chờ đợi tới ngày anh ta chơi mệt rồi đổi ý trở về với cô nàng.
Thậm chí cô nàng còn muốn bản thân có thể sớm ngày mang thai đứa con của hai người, gửi gắm hy vọng vào sinh mệnh mới sẽ mang lại sức sống cho gia đình với không khí trầm lặng này.
Nhưng trời không chiều lòng người, mấy năm nay bọn họ vẫn luôn chuẩn bị sẵn sàng cho lúc cô nàng mang thai, nhưng trong bụng cô nàng vẫn không có tin vui gì cả.
Cô nàng không ngừng tìm đủ các kiểu phương pháp, đã đi tìm hết bác sĩ trong và ngoài nước, thậm chí cô nàng luôn uống thuốc Đông y để bồi bổ cơ thể, toàn bộ trong ngoài đều không có vấn đề gì cả, nhưng cô nàng vẫn không mang thai được, bác sĩ nói là do áp lực tạo thành, khuyên cô nàng phải thoải mái, đừng căng thẳng quá.
Nhưng cô nàng đã sắp ba mươi tuổi rồi, tuổi càng lớn thì tỷ lệ thụ thai càng nhỏ, điều kiện sức khỏe cơ thể thai nghén đứa nhỏ càng yếu kém hơn, làm sao cô nàng có thể không sốt ruột cho được.
Sau khi những tin tức động trời này nguội xuống rồi, Hứa Nhân Nhân tiếp tục ăn dưa.
[Không sao, cậu tiếp tục nói đi.]
[Vừa rồi lúc cậu đang ăn cơm, thím hai và dượng út đã ở dưới bàn gạ gẫm lẫn nhau, vừa hay, lúc đó cô út trùng hợp bị rớt khuyên tai cho nên cúi người xuống nhặt ]
Hứa Nhân Nhân bỗng nhiên nín thở, lo lắng và thấp thỏm nói: [Sau đó thì sao, cô út có thấy gì không?]
[Tôi không có được góc nhìn của Thượng Đế, cho nên không nhìn thấy được những thứ ở ngoài tầm mắt, tuy nhiên sau khi cô út nhặt bông tai lên xong còn có thể tươi cười nói chuyện với dượng út, tôi nghĩ rằng hẳn là cô út vẫn chưa thấy được rồi]
Hứa Nhân Nhân tiếc nuối thở dài, [Làm chuyện quá đáng như thế mà cũng không bị bắt được, nên nói bọn họ có vận may quá tốt, hay nên nói ông trời không có mắt đây, cô út tốt như vậy, tại sao phải gặp rồi yêu tên đàn ông cặn bã này cơ chứ, đúng là quá đáng giận mà!]
[Cậu cũng nói rồi đó, cô út là người có não yêu đương mà, cho dù có nhìn thấy được thì cô út còn có thể làm gì đây, cô út nỡ trách cứ tên đàn ông cặn bã đó chắc?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-495035.jpg&w=256&q=75)