Nghe được tiếng lòng của cô, Quách Thành đột nhiên dừng lại, theo bản năng nhìn về phía ông cụ, thấy ông cụ vẫn bình tĩnh nhìn mình, anh ta yên lặng chờ đợi dáng vẻ tiếp theo của ông cụ, sau đó vội vàng kiên trì, tiếp tục nói: "Con biết rõ cha không chê con là người tài sơ học thiển, chịu để cho con phụ trách hạng mục quan trọng như vậy, con mới là người nên kính rượu cha mới đúng."
Sau khi anh ta nói xong, vội vàng cầm lấy bình rượu rồi rót đầy ly cho mình, anh ta giơ tay lên, không cẩn thận lộ ra một phần cổ tay sơ mi của anh ta, mơ hồ có thể nhìn thấy được dấu môi màu đỏ nhàn nhạt.
[Ối trời ơi ối trời ơi, tôi nhìn thấy cái gì thế này, cái dấu đỏ ở chỗ tay áo của anh ta có phải là dấu son môi đỏ do người tình để lại hay không vậy?]
Hệ thống hưng phấn nói: [Đâu đâu đâu cho tôi coi với!]
Tất cả mọi người ở đây đều nhìn về phía anh ta, tầm mắt nhìn thẳng vào ống tay áo bên phải của anh ta.
Quách Thành đang rót rượu cho ông cụ thì giật mình, làm đổ rượu lên trên người ông cụ.
Quách Thành: "... Chết tiệt!”
Ông cụ dùng ánh mắt sâu xa nhìn anh ta một cái, Quách Thành dứt khoát một là không làm hai đã làm rồi thì làm cho trót, anh ta giả bộ luống cuống tay chân lau sạch rượu bản thân đã làm đổ lên người ông cụ, sau đó nhanh tay lẹ mắt đụng ngã dụng cụ chia rượu, để rượu làm ướt tay áo của mình, hơn nữa anh ta còn làm ra dáng vẻ hồn nhiên không biết gì cả, chuyên chú lau rượu cho ông cụ.
Ông cụ nhẹ nhàng quét mắt nhìn Hứa Ngạn Văn một cái, thấy cả người cô nàng ngây ra ngay tại chỗ, trong ánh mắt dâng lên vẻ đau đớn vô cùng rõ rệt.
Ông cụ nắm lấy cổ tay của Quách Thành, dịu dàng nói: "Được rồi, con đi thay quần áo đi, ướt hết rồi.”
Quách Thành đầu tiên là buồn bực "Dạ" một tiếng dưới ánh mắt ra hiệu của ông cụ, sau đó anh ta mới giả vờ ngạc nhiên nhìn về phía ống tay áo đã ướt sũng của mình, áy náy nói: "Xin lỗi, con rể thất lễ rồi ạ.”
“Không sao." Giọng nói của ông cụ nghe qua rất hiền lành.
Ông cụ nhìn về phía quản gia đứng ở phía sau, ra lệnh: "Mau dẫn cô gia đi thay quần áo đi, lát nữa bị cảm lạnh mất.”
“Vâng, mời cô gia.”
“Vậy con đi trước một lát, xin lỗi." Anh ta vô cùng lễ phép khom lưng bảo với mọi người, thể hiện ra bản thân là một con người được giáo dục tốt.
[Tiểu Thất à, cậu đoán lát nữa khi cả hai trở về nhà, liệu cô út có hỏi hôm nay anh ta đã làm gì không?]
[Hẳn là sẽ hỏi]
[Tôi không nghĩ vậy đâu.]
[Vì sao thế? Trà xanh đã sắp sửa đánh tới trước cửa nhà cô út luôn rồi, ai có thể nhịn được cơ chứ?]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
