Muốn trở thành đệ tử chính thức của Thương Vũ Môn, cần phải trải qua hai vòng kiểm tra chính.
Vòng thứ nhất là bài kiểm tra nhập môn, chủ yếu là để xem căn cơ linh lực, cũng chính là xem tư chất.
Những người còn lại đều bị loại bỏ một cách không thương tiếc.
Còn những ai vượt qua vòng đầu tiên sẽ có cơ hội vào chính điện để gặp các trưởng lão và chưởng môn, được họ đích thân chọn làm đệ tử dưới trướng của mình.
Kiếp trước, Hạ Mộng Oánh đã tỏa sáng rực rỡ trong vòng kiểm tra đầu tiên, quả cầu thủy tinh lưu ly trong tay nàng ta phát ra ánh sáng gần như làm chói mắt tất cả mọi người có mặt.
Vì vậy mà, nàng ta đã được Kỷ Lãnh ưu ái, xưa nay chưa từng có tiền lệ, thu nhận nàng ta làm đệ tử của mình.
Phải biết rằng, trước đó Kỷ Chưởng môn chưa từng thu đệ tử bao giờ.
Là đệ tử đầu tiên của chưởng môn chính phái số một, vinh dự này lớn biết bao! Khi đó gần như làm cả tòa sơn môn đều ghen tỵ đến mức nghiến răng….
Còn Hạ Nhất Y khi đó chỉ có thể dùng bốn chữ "ánh sáng đom đóm" để miêu tả, ánh sáng yếu ớt đến mức cảm giác chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ tắt ngay. Cuối cùng nàng ấy chỉ vừa đủ điểm để vượt qua vòng kiểm tra đầu tiên với vị trí cuối cùng.
Nhưng kiếp này, nàng lại là đệ nhất danh?!
Có chuyện gì vậy? Nàng sinh ra trong một gia đình bình thường, những năm này tuyệt không có khả năng có cái gì cơ duyên xảo hợp để cho nàng căn cốt sinh ra biến hóa lớn như vậy.
Quả cầu thủy tinh lưu ly này chẳng lẽ đã hỏng rồi sao?! Đây là khả năng đầu tiên mà Hạ Nhất Y có thể nghĩ đến.
Ngay sau đó, một đoạn ký ức mà nàng ấy chưa bao giờ để ý đến lướt qua trong đầu —
Kiếp trước, vào đêm trước cuộc thi sơ khảo.
Hạ Mộng Oanh: "Y Y, tỷ có căng thẳng không? Mấy ngày trước muội học được một câu kinh văn trong sách có thể giúp người ta thư giãn ngay lập tức, tỷ có muốn thử xem không?"
Mặc dù cả hai đều học cùng một trường tư thục, nhưng từ nhỏ Hạ Mộng Oanh luôn là sẽ biết một ít tri thức kỳ kỳ quái quái. Mỗi lần nàng hỏi thì nàng ta lại nói là mình đọc được trong những cuốn sách tạp nham.
Hạ Nhất Y đã sớm thành thói quen, cũng không có nửa điểm hoài nghi, quyết đoán thử một lần, liền phát hiện quả nhiên hiệu quả không tầm thường: "Hình như thật sự có hiệu quả! Trong nháy mắt tỷ liền cảm thấy bình tĩnh hơn."
Hạ Mộng Oanh cười rạng rỡ như hoa, giọng nói vừa ngọt vừa ngấy: "Đúng không, muội lừa tỷ lúc nào. Đợi lát nữa đến phiên tỷ, tỷ liền ở trong lòng mặc niệm kinh văn này. Tỷ tin muội đi, chỉ cần tỷ đọc cái này, nhất định có thể thông qua."
.
Thời điểm bị Lý Tiểu Hổ một chưởng đẩy lên phía trước, Hạ Nhất Y trong lòng tràn đầy chua xót không thể tin nổi, xen lẫn với sự chế nhạo đối với cuộc đời vô vọng kiếp trước của mình - - Hạ Mộng Oánh, nguyên lai, bắt đầu từ khi đó, ngươi đối với ta cũng đã không có nói thật sao?
Ta đã bắt đầu "chướng mắt ngươi" từ lúc đó rồi sao?
Thế cho nên, tại thời điểm phụ mẫu đều qua đời, hai tỷ muội cơ khổ không nơi nương tựa, ngươi cái thứ nhất nghĩ đến, dĩ nhiên là nghĩ biện pháp cản trở tỷ tỷ của mình tiến vào Thương Vũ môn...
Kỷ Lãnh cao cao tại thượng nhìn thiếu nữ dưới bậc thang, trong đôi mắt màu hổ phách của nàng cuồn cuộn cảm xúc phức tạp mà khắc chế, tựa hồ đã bị tình cảm đả kích rất lớn.
Ánh mắt của hắn dừng lại ở dải băng buộc tóc màu đỏ trên đỉnh đầu của nàng, sau đó lập tức rời đi, bình tĩnh mở miệng hỏi: "Tên là gì?"
Hóa ra những gì nàng nghĩ là "nương tựa lẫn nhau", ngay từ đầu đã không tồn tại.
Giữa chúng ta chỉ có dối trá, phản bội và máu tanh.
Giọng nói của Kỷ Lãnh rất dễ nghe, mang theo một chút lạnh lẽo và từ tính, đơn giản mà nói, là vừa đẹp vừa có chút tiên khí không gần gũi với trần thế.
Tuy nhiên, điều khiến người ta xao động hơn cả giọng nói của Kỷ Lãnh là dung mạo của hắn.
Dù Hạ Nhất Y rất kiêng kị và chú ý đến thân phận "sư phụ của Hạ Mộng Oanh", nhưng cũng phải thừa nhận, Kỷ Lãnh thực sự là người nam nhân đẹp nhất mà nàng từng thấy trong cả hai kiếp của mình.
Đặc biệt là đôi mắt kia, như lưu ly trong suốt, lại toát ra sự bình tĩnh thâm thúy, làm cho người ta nhìn không thấu rồi lại dễ dàng trầm luân.
Hạ Nhất Y nhìn không chớp mắt, không hiểu sao lại sinh ra cảm giác "không chỗ nào có thể che giấu", vô thức tránh đi tầm mắt, thu hồi toàn bộ cảm xúc vừa rồi, cúi đầu hành lễ nói: "Tiểu nữ tên là Hạ Nhất Y . Gia mẫu đặt tên. Nhất trong Độc nhất vô nhị, Y trong Thiên Y Bách Thuận."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)