Nàng không phải không ý thức được, có đôi khi, muội muội chỉ là đang lợi dụng chính mình, nhưng là mỗi khi nhớ tới cảnh tượng lúc trước muội muội quỳ gối bên giường của mình, tràn đầy vết máu bàn tay nhỏ bé cầm đóa hoa kia...
Nàng không có cách nào từ chối.
Cho đến năm thứ hai vào môn phái, chưởng môn bế quan, Hàn Sương Kỳ Lân tập kích môn phái, muội muội sợ tới phát run, nhưng thân là đệ tử hàng đầu của chưởng môn nên Hạ Mộng Oánh phải đích thân ra trận.
Hạ Nhất Y liền mặc quần áo của muội muội, đem nàng từ chiến trường thay đổi xuống, cơ hồ là dùng mạng của mình đổi lấy mạng Hàn Sương Kỳ Lân.
Kết quả......
Hạ Nhất Y nhớ lại, cảm thán nói: "Ngươi mặc quần áo của ta, thả ra Hàn Sương Kỳ Lân, sau đó giả vờ đáng thương lừa ta giúp ngươi đi giết nó.
Cuối cùng ngươi chiếm được Hàn Lộ, chiếm được kính phục của mọi người, mặc dù ngươi giả mù sa mưa cầu xin ta, ta vẫn bị phế một thân công lực đuổi ra khỏi môn phái.
Trọng thương chưa lành, mai danh ẩn tích du đãng bên ngoài một năm, lại bị ngươi bắt về rút máu suốt hai năm.
Thật tuyệt. Nếu ta và ngươi có thù hận sâu sắc, thì đây quả là một màn báo thù thật thỏa mãn."
Nhưng mà.
Rõ ràng không phải vậy.
Chúng ta là tỷ muội có chung dòng máu mà.
Chúng ta là người thân cuối cùng còn sót lại, sinh tử có nhau.
"Chướng... mắt?" Hạ Nhất Y không thể tin được.
"Chỉ hai chữ nhẹ nhàng như vậy, ngươi sẽ đặt một người thân đã dùng hết sinh mạng để đối đãi chân thành với ngươi vào chỗ chết sao?"
Ánh mắt Hạ Mộng Oánh trở nên âm trầm lãnh khốc, tiến về phía trước một bước, nhìn chằm chằm vào Hạ Nhất Y: "Mỗi lần ta nhìn thấy khuôn mặt này của ngươi, nghĩ đến trên đời này còn có một người cùng ta chảy dòng máu giống nhau như đúc, ta liền cảm thấy ghê tởm!
Điều hối hận nhất trong đời ta chính là không để ngươi chết từ khi ngươi năm tuổi!"
Nỗi hận và đau đớn cực lớn tràn ngập trong lòng Hạ Nhất Y, đến mức nàng thậm chí không cảm nhận được cơn đau khi "Hàn Lộ" đâm vào ngực nàng.
Hóa ra lòng biết ơn mà ta đã giữ suốt đời, trong mắt ngươi, lại là điều hối hận nhất trong đời sao?!
"Dù sao hắn cũng không cần máu của ngươi nữa. Tạm biệt, Hạ Nhất Y. Ngươi vốn dĩ... không nên tồn tại trên đời này..."
.
Hạ Nhất Y cảm thấy mình đã mơ một giấc mộng rất dài.
Từng ly từng tý trong mộng đều đã trở nên mơ hồ, nhưng loại cảm giắc hắc ám mà tuyệt vọng này lại khắc sâu ở sâu trong linh hồn nàng.
Nàng lại còn rộng lượng thiện tâm để cho ta sống sót sao? Hạ Nhất Y tự giễu nghĩ.
Mở mắt ra, xuyên qua những giọt nước mắt còn chưa khô cạn, nàng mơ hồ nhìn thấy trên xà nhà trên đỉnh đầu điêu khắc hoa văn của cây trúc quen thuộc.
Cây Trúc? Biểu tượng của Thương Vũ Môn?
Hạ Nhất Y lập tức bật dậy, phát hiện mình đang ở trong một căn nhà gỗ đơn sơ, giản dị.
Nơi này là......
Phòng của đệ tử ngoại môn Thương Vũ Môn!
Hạ Nhất Y vô thức đặt tay lên ngực mình.
Không thể nào! Nàng đã bị Thương Vũ Môn trục xuất khỏi sư môn, mà Hạ Mộng Oánh là đệ tử được chưởng môn cưng chiều nhất. Dù ở lập trường nào, Thương Vũ Môn cũng không có khả năng cứu nàng.
Ơ? Khoan đã? Ta đã ngủ bao lâu rồi?
Hạ Nhất Y nhìn xuống người mình, thấy mình đang mặc một bộ y phục mỏng nhẹ của mùa hè. Nàng kéo cổ áo ra, chỉ thấy một mảnh da thịt trắng như tuyết bóng loáng.
Hạ Nhất Y sững sờ.
Nàng nhớ rõ nàng đã bị "Hàn Lộ" của mình đâm lạnh thấu tim. Cho dù là Y Tiên cũng không có khả năng đem vết thương nghiêm trọng như vậy nhanh như vậy liền trở nên lông tóc không tổn hao gì!
Chuyện quái gì thế này?
Đang suy nghĩ, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa, một giọng thiếu niên quen thuộc lại xa lạ kêu lên: "Y Y! Dậy mau! Đến giờ rồi!"
Nghe thấy giọng nói này, Hạ Nhất Y sững sờ, vội cầm lấy áo khoác trên giá mặc vào rồi chạy ra mở cửa.
Người gõ cửa là một thiếu niên khoảng mười lăm, mười sáu tuổi, mập mạp, mặc áo vải thô, không kiên nhẫn nói: "Cái tật lề mề của ngươi bao giờ mới sửa? Nhanh lên!"
Người đứng ngoài cửa là Lý Tiểu Hổ, là hàng xóm mười mấy năm của nàng. Cho nên giọng nói này tự nhiên là nàng quen thuộc.
Nhưng mà, giọng nói này đồng thời cũng là xa lạ, bởi vì......
Người trong thôn làng ta không phải đã chết hết rồi sao?!
Lý Tiểu Hổ và nàng từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình bạn đã vượt qua cả giới tính, Thấy nàng ngơ ngác, tóc tai rối bù, hắn không nể nang mà nói:
"Vừa nhìn đã biết ngươi lại ngủ rồi, ngươi còn cùng cha mẹ ngươi nói đến sư môn sẽ thay đổi, thay đổi cái rắm! Nhìn ngươi xem, mặt cũng chưa rửa đi? Thật là mất mặt. Nhanh lên đi, trễ giờ không được bái sư thì ngươi sẽ khóc đấy."
Hạ Nhất Y chỉ cảm thấy một đạo lại một đạo thiên lôi đánh thẳng vào đầu của nàng!
Bái sư?!
Nàng đã quay lại ngày bái sư bốn năm trước?!
Hơn nữa không chỉ như vậy, Lý Tiểu Hổ không có chết, cha mẹ nàng cũng không có chết!
Không đúng, cha mẹ nếu như không chết, thôn không có chuyện gì, ta vì cái gì còn muốn bái nhập Thương Vũ môn?
Không đúng! Chờ đã! Những điều này không quan trọng!
Điều quan trọng là nàng phải tìm Hạ Mộng Oánh tính sổ!!!
Hạ Nhất Y ánh mắt đỏ rực, một phát bắt được Lý Tiểu Hổ cánh tay, khí lực lớn đến kinh người.
Mùa hè nắng chói chang, giọng của nàng lại giống như mang theo hàn ý vô hạn băng lạnh thấu xương: "Hạ Mộng Oánh đâu?!"
Lý Tiểu Hổ bị khí thế kinh người của nàng dọa cho lui một bước, khó hiểu nói: "Ai?"
"Hạ Mộng Oánh?! Muội muội ta!"
Lý Tiểu Hổ nhìn nàng với vẻ mặt kỳ lạ: "Gì? Muội muội ngươi? Muội muội ngươi không phải năm tuổi đã bị người của Ma giáo bắt cóc sao?"
Hạ Nhất Y: "...???"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-904652.png&w=256&q=75)