Nhặt tiền xong, những lời mắng chửi chuẩn bị sẵn nơi đầu môi liền đổi thành: “Nhược Nhược ở đây, Nhược Nhược sẽ không bao giờ rời xa anh.”
Một tràng nói dối trơn tru, Cố Ninh Dạ quả nhiên yên tĩnh lại, dựa vào vai cô ngủ thiếp đi.
Giao anh cho bạn bè xong, Lâm Thiển nghiến răng một chút, thuận tiện để lại cả phương thức liên lạc của mình cho đối phương.
“Sau này còn có nhu cầu kiểu này thì cứ gọi cho tôi! Tôi làm cái này chuyên nghiệp lắm! Nể tình hữu duyên, tôi giảm giá cho 999!”
Ngày hôm sau, cô nhận được cuộc gọi, là Cố Ninh Dạ tự gọi đến.
Anh đề nghị thuê cô làm thế thân, bồi anh ăn cơm hoặc vận động.
Là loại vận động đàng hoàng, như chạy bộ, đánh golf các kiểu.
Giá tiền một tháng một vạn!
Lâm Thiển làm sao có đạo lý từ chối, lập tức ký cái gọi là hiệp nghị liếm cẩu.
Ánh trăng sáng không yêu anh, vậy thì kẻ thế thân là cô nhất định phải yêu anh rồi!
Cô còn lên mạng tìm ảnh của ánh trăng sáng.
Phát hiện bản thân thật sự chỉ giống cô ấy khoảng ba phần.
Nhưng đã cầm tiền rồi, ba phần giống sao đủ được?
Thế là cô còn trang điểm bắt chước đối phương, lập tức nâng lên tám phần!
Trước đây anh cũng chưa từng đưa cô xuất hiện trong những dịp đông người thế này.
Thông thường đều là lúc anh nghỉ ngơi, cô đến nhà anh bầu bạn.
Phải nói thật là đầu bếp trong nhà anh nấu ăn đúng là ngon vô cùng!
Nhưng cô đã chuẩn bị kỹ càng từ trước, bởi vì ánh trăng sáng là kiểu người vô cùng ưu nhã.
Cho nên mỗi lần ăn cùng anh, cô đều ăn rất ít, đến lúc gần về mới lén vào bếp đóng gói mang về, rồi tha hồ ăn cho đã!
Giờ phút này, trong mắt những người đang tham dự buổi yến hội, cô chính là kiểu phụ nữ không đi đường chính đạo, muốn dựa vào nhan sắc để thượng vị.
Những lời phê bình ấy, cô hoàn toàn không để tâm.
Đã cầm “phí hèn nhát” tương ứng thì phải chịu được uất ức.
Huống hồ cô cũng chẳng thấy tức giận chút nào!
Những lời mắng nhiếc này chẳng có chút sát thương nào, trước đây cô còn từng nghe những lời khó nghe gấp trăm lần thế này.
Lúc này, cô mặc một chiếc váy trắng, mái tóc dài mềm mại buông rủ trên vai, cánh tay mảnh khảnh khoác lấy tay Cố Ninh Dạ. Đứng giữa hội trường xa hoa tráng lệ, trong ánh mắt hiện lên vài phần nhu nhược bất lực.
Nghe thấy xung quanh xì xào bàn tán về mình, cô càng siết chặt tay anh hơn, giống như một chú thỏ trắng nhỏ lạc vào khu rừng nguy hiểm.
Cố Ninh Dạ liếc nhìn cô một cái, trong lòng không hiểu sao dâng lên vài phần ý muốn bảo vệ.
Cô chỉ là một sinh viên hai mươi ba tuổi còn chưa tốt nghiệp, làm sao từng bị nhiều người chỉ trỏ trước mặt như thế này.
Bàn tay to với các khớp xương rõ ràng của anh vỗ nhẹ lên tay nhỏ của cô, theo bản năng trầm giọng quát những người đang bàn tán: “Đủ rồi chứ?”
Tổng tài bá đạo đúng là tổng tài bá đạo.
Ngay cả lúc nổi giận cũng mang theo vài phần khí thế khiến người khác sợ hãi.
Mấy cô gái đang thì thầm nghị luận lập tức tản ra.
Lâm Thiển ngẩng cằm, đôi mắt to ngập tràn “tình yêu” nhìn Cố Ninh Dạ, giọng mềm mại: “Cố tổng, cảm ơn anh!”
Cố Ninh Dạ nhìn vào đôi mắt cô, khẽ cau mày.
Sao cô lại thâm tình đến thế?
Cô đâu phải học diễn xuất, diễn xuất không nên tốt đến mức này chứ?
“Cô là người của tôi, sao có thể để người khác bắt nạt được!” Cố Ninh Dạ đưa tay khẽ cạo lên chóp mũi cô.
Lâm Thiển quay mặt đi, cười dịu dàng vô tội, còn mang theo vài phần e thẹn.
Nhưng trong lòng thì đã bắt đầu chửi thề!
Tên chó chết này, tự nhiên cạo mũi cô làm gì chứ?
Phấn nền bị cạo trôi, lát nữa còn phải dặm lại!
Loại trang điểm nền trong suốt này rất đắt đấy!
Cạo một cái như vậy là bay luôn một cục tiền rồi!
Hơn nữa hành động này cũng quá cố ý đi!
“Cố Ninh Dạ! Anh đang làm cái gì vậy?”
Một giọng nữ chất vấn vang lên.
Lâm Thiển liếc mắt quan sát xung quanh từ lâu, đã sớm phát hiện có một người phụ nữ đang âm thầm nhìn về phía này.
Mà Cố Ninh Dạ thì chắc chắn là cố ý làm cho người phụ nữ kia xem, cho nên mới cạo mũi cô!
Cái kỹ thuật diễn này cũng quá lố rồi!
Đúng là khiến người ta như ngồi trên đống lửa, như ngồi trên đống than, cổ nghẹn cứng, lưng bị kim châm!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)