Có sơ hở!
Mẹ nó chứ, phá hủy bãi đậu xe làm gì!
Nhân cơ hội này, Lâm Thiển lao vào người anh.
Một cú lật tay liền ấn cổ tay anh vào mép cửa sổ xe, cào vào lòng bàn tay anh.
Cố Ninh Dạ cảm thấy nhột, đầu ngón tay buông lỏng.
Đúng lúc này có một cảnh sát giao thông đã đi tới: "Vứt tàn thuốc bừa bãi, phạt 50 tệ."
Cảnh sát giao thông lại nhìn thấy bộ dạng Lâm Thiển đang nằm trên người Cố Ninh Dạ: "Nộp phạt xong rồi hãy tiếp tục."
Lâm Thiển: "…"
Cố Ninh Dạ: "…"
Bác Trần xuống xe nộp phạt.
Lâm Thiển vội vàng rời khỏi người Cố Ninh Dạ.
Cố Ninh Dạ chỉnh lại bộ vest có chút lộn xộn, điều chỉnh lại hơi thở không hiểu sao có chút hỗn loạn rồi lạnh giọng hỏi: "Cô coi tôi là loại người gì?"
Lúc này Lâm Thiển mới biết mình đã hiểu lầm Cố Ninh Dạ, anh chỉ định dụi tàn thuốc vào trong xe mà thôi.
Ra là tổng tài cũng có ý thức.
Cô lập tức chữa cháy, mở to đôi mắt, vừa vô tội vừa đáng thương nói: "Không phải là em không muốn bị ngài dí, mà là gương mặt này nếu bị hỏng rồi thì em sẽ không thể ở bên cạnh ngài được nữa, điều đó còn khó chịu hơn cả giết em."
Nói rồi cô bắt lấy tay Cố Ninh Dạ đặt lại lên cổ mình: "Cố tổng, ngài cứ tiếp tục đi."
Một kẻ bám đuôi thì dù làm gì cũng là vì yêu anh!
Cố Ninh Dạ lạnh lùng rút tay lại, đầu ngón tay bất giác xoa nhẹ hai cái vào lòng bàn tay vẫn còn vương cảm giác ngứa ngáy: "Cút!"
Lâm Thiển ngoan ngoãn cuộn tròn ở ghế sau chiếc Maybach, cách Cố Ninh Dạ rất xa.
Bề ngoài thì vô cùng tủi nhục, thực ra trong lòng đang thầm vui sướng.
Tình huống này là tốt nhất, không cần nói gì, không cần làm gì cả, chỉ quan tâm đến chuyện kiếm tiền thôi!
Đúng là ngồi không cũng được hưởng lương!
Bác tài xế họ Trần là một người đàn ông to lớn.
Nhìn thấy Lâm Thiển nhỏ bé co ro một góc ở ghế sau, cũng có chút đau lòng.
Nhưng bác cũng là người làm công, chắc chắn không thể nói gì.
Chỉ cảm thấy ai ra ngoài kiếm sống cũng không dễ dàng!
Xe vững vàng chạy về phía trước, cuối cùng dừng lại trước một khách sạn năm sao.
Trước khi xuống xe, Cố Ninh Dạ lạnh nhạt nói: "Hôm nay là tiệc mừng bạn của cô ấy về nước."
Lâm Thiển lập tức hiểu ra, thì ra là bạn của ánh trăng sáng về nước.
Mà ánh trăng sáng thì vẫn chưa về.
Bảo sao hôm nay tâm trạng của tổng tài lại tệ như vậy!
Nơi này đâu phải thế giới tiểu thuyết, tổng tài bá đạo cũng không đến mức yêu say đắm một kẻ thế thân hèn mọn. Khả năng cao nhất vẫn là gương vỡ lại lành với ánh trăng sáng.
Cho dù không tái hợp thì chuyện đó cũng chẳng liên quan gì đến cô.
Cô làm việc lấy tiền, hợp đồng vừa hết hạn là lập tức rút lui.
Lâm Thiển là người có đạo đức nghề nghiệp rất cao, đã cầm tiền của khách hàng thì sẽ toàn tâm toàn ý suy nghĩ cho khách hàng, giúp khách hàng đạt được mục đích.
“Đã rõ, Cố tổng, nhưng tôi chỉ có một tiếng rưỡi.”
Cô đang nhắc nhở Cố Ninh Dạ đừng quá giờ.
Bởi vì tối nay cô còn phải phục vụ một khách hàng khác.
Vị kia yêu cầu cùng cô chơi mấy trò mang tính mạo hiểm.
Cố Ninh Dạ lạnh nhạt liếc cô một cái, giọng đầy khinh thường: “Một tiếng rưỡi là đủ rồi, tôi sẽ không để cô ở bên cạnh tôi lâu đâu! Đừng có mơ tưởng viển vông, cô chỉ là một kẻ thế thân mà thôi!”
Lâm Thiển: “…”
Được thôi!
Khách hàng nghĩ sao cũng mặc, chỉ cần không ảnh hưởng đến việc kiếm tiền của cô là được!
Cùng lúc đó, một chiếc xe thể thao màu đỏ dừng lại trong bãi đỗ.
Từ trên xe bước xuống một chàng trai trẻ tóc xanh.
Hắn khó chịu gạt tóc, càu nhàu: “Phiền chết đi được! Tôi đợi một lát rồi đi ngay! Liên hôn cái quái gì chứ? Bổn thiếu gia còn cần liên hôn sao?”
Rồi hắn chợt sững lại: “Wow! Cô ta đẹp thật! Nhìn giống Nhược Nhược ghê!”
“Đẹp thì có ích gì, chẳng qua cũng chỉ là một thế thân thôi. Đợi tiểu thư về nước, cô ta chắc chắn sẽ bị vứt bỏ.”
“Tôi nghi là cô ta lấy mặt của Nhược Nhược làm mẫu để chỉnh dung! Đúng là loại phụ nữ tâm cơ thâm độc!”
Dung mạo của Lâm Thiển vốn thiên về kiểu minh diễm, ngự tỷ.
Nhưng nhờ kỹ thuật trang điểm xuất thần nhập hóa, cô cưỡng ép biến bản thân thành kiểu yếu đuối mong manh như tiểu bạch hoa.
Cô quen Cố Ninh Dạ nửa năm trước, trong một buổi tiệc rượu nơi cô đi làm thêm với tư cách phục vụ.
Hôm đó anh uống rất nhiều, túm chặt tay cô không buông, liên tục gọi: “Nhược Nhược… Nhược Nhược!”
“Chỉ cần em chịu quay về, tôi có thể cho em bất cứ thứ gì.”
Khi ấy cô thật sự muốn mắng một câu: Bỏ móng heo của anh ra!
Nhưng ngay lúc đó, một người bạn của Cố Ninh Dạ rút từ trong ví ra mấy chục tờ tiền đỏ ném trước mặt cô: “Dỗ hắn vài câu thôi, không cần làm gì khác.”
Trời ơi, đúng là tiền từ trên trời rơi xuống!
Dỗ người thì cô vốn không giỏi.
Nhưng vừa thấy tiền, kỹ năng chuyên nghiệp lập tức kích hoạt!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)