Lúc này, đại sảnh nhà Vương Phong đã sớm được dọn trống để đặt quan tài của Tạ Tâm Di. Không ít người đang nhỏ giọng bàn tán. Vương Phong tuổi còn trẻ mà tính cách lại khá cổ hủ, thế mà lại tổ chức tang lễ tại nhà chứ không chọn nhà tang lễ hiện đại. Hơn nữa, các loại nghi thức, bài trí đều đi theo lối cũ kỹ. Mọi người cảm thấy khá bất ngờ.
Nhưng những người biết rõ nội tình liền hạ thấp giọng nói, tất cả những thứ này đều là do nhà mẹ đẻ của Tạ Tâm Di yêu cầu, nói rằng làm như vậy mới có thể để con gái ra đi an lòng hơn một chút.
Trong lúc quan khách xì xào nghị luận, chính chủ là Vương Phong lại đứng ở một bên, sắc mặt mơ hồ trắng bệch, tay nắm chặt điện thoại di động, dường như đang suy tính chuyện gì đó, ánh mắt lộ vẻ hốt hoảng.
Vào lúc này, Bạch Thanh Vi đã trà trộn được vào bên trong đại sảnh nhà họ Vương. Tạ Tâm Di cũng đã theo vào cùng. Trông thấy linh đường thuộc về chính mình, lại nhìn tấm ảnh đen trắng được phóng đại kia, cô ta có chút thẩn thờ, hụt hẫng.
Bạch Thanh Vi đảo mắt nhìn quanh hiện trường một vòng, ánh mắt lập tức dừng lại trên người Đoạn Vân Hiến và người đàn ông đứng bên cạnh hắn. Cô chỉ liếc mắt một cái đã nhận ra kẻ có thần sắc hốt hoảng kia chính là Vương Phong.
Giữa lông mày Vương Phong ẩn chứa sát khí, đáy mắt vằn tia đỏ, đây chính là đặc điểm điển hình của những kẻ tay đã nhuốm máu. Vừa nhìn liền biết, cái chết của Tạ Tâm Di e rằng thực sự có liên quan mật thiết đến hắn.
Thấy vậy, đầu ngón tay Bạch Thanh Vi khẽ gảy, từ trong túi lấy ra một tờ giấy vàng trống không. Cô chấm một chút chu sa mang theo bên người, vẽ lên đó một đường. Sau đó, ngón tay cô búng mạnh. Tờ giấy vàng kia lập tức bùng cháy. Một sợi sương mù màu trắng lặng lẽ lượn lờ, phiêu tán khắp đại sảnh.
Không hiểu vì sao, Vương Phong đột nhiên cảm thấy một trận âm phong thổi thốc qua người. Hắn vô thức ngẩng đầu nhìn lên, liền thấy một bóng người xuất hiện trong tầm mắt. Giây tiếp theo, đồng tử hắn co rút dữ dội vì kinh hãi, tiếng thét chói tai bật ra khỏi cổ họng:
"Tạ... Tạ Tâm Di..."
"Tâm... Tâm Di... Cô... sao cô lại..."
Hắn run rẩy kịch liệt, đến một câu hoàn chỉnh cũng không nói nên lời.
Mọi người nghe thấy tiếng hắn hét, theo bản năng nhìn theo hướng mắt hắn. Lúc này, họ mới phát hiện Tạ Tâm Di đang đứng ngay sau lưng mình. Trong nháy mắt, tiếng thét kinh hoàng vang lên khắp nhà tang lễ.
"Cái gì thế này!"
"Thứ gì thế kia?"
"Quỷ! Có quỷ!"
"Đây... đây chẳng phải là Tạ Tâm Di sao?"
Những người đến phúng viếng đa phần là người thân bạn bè của nhà họ Vương, đương nhiên đều nhận ra cô ta. Linh thể này chính xác là của Tạ Tâm Di. Chỉ là không ai ngờ được, họ lại có thể nhìn thấy một "người khuất mặt" bằng xương bằng thịt rõ mồm một như vậy. Họ bắt đầu nghi ngờ có phải mình bị hoa mắt rồi không. Có kẻ còn lén véo mạnh vào cánh tay, cảm giác đau đớn truyền đến khiến họ bừng tỉnh: Đây không phải là mơ, càng không phải hoa mắt.
Cô ta gọi Vương Phong, vô thức bay về phía hắn, muốn đến gần người chồng của mình. Thấy hai chân cô ta cách mặt đất, lơ lửng giữa không trung, Vương Phong sợ đến mức hồn xiêu phách lạc.
"Cô... cô đừng qua đây! Coi như... coi như tôi van xin cô, đừng lại gần đây..."
Tạ Tâm Di nhìn dáng vẻ đầy rẫy sự kinh hoàng của Vương Phong thì ngẩn người ra. Cô ta vô thức đưa tay định nắm lấy cánh tay hắn, muốn hỏi rõ vì sao hắn lại sợ hãi mình đến thế.
Tuy nhiên, ngay lúc này, từ phía sau cô ta đột nhiên có một lá bùa bay tới, "chát" một tiếng đánh thẳng vào cánh tay Tạ Tâm Di. Ngay sau đó, cánh tay cô ta giống như bị axit sunfuric ăn mòn, lộ ra một lỗ đen lớn bốc khói nghi ngút. Tạ Tâm Di đau đớn ôm lấy cánh tay, lùi lại mấy bước.
Chứng kiến cảnh này, Bạch Thanh Vi đứng trong đám đông cau chặt lông mày. Cô xoẹt một cái quay đầu lại, liền thấy một kẻ từ bên ngoài bước vào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



