Dù trượng phu không nhìn thấy, Điền Ngọc Hoa vẫn gật đầu trong bóng tối.
Trong lòng nàng cũng hoảng loạn, lúc nói chuyện giọng khàn khàn: “Ừm, nghe cụ cố nói là thọ chung chính tẩm [1], nhưng đúng là… không tính là trường thọ.
Bên ngoài có không ít lời đồn, nói gì mà ‘người tốt không sống lâu, tai họa để ngàn năm’… còn có truyền thuyết nói thật ra khoảng thời gian Giang sư tổ gặp vận may khai ngộ cũng không dài, tính đủ chỉ khoảng mười năm.
Mấy chục năm đầu đời của sư tổ vốn cũng chẳng có danh tiếng gì, là trong lúc chạy nạn trên núi gặp thần tiên chỉ điểm, học được không ít phương thuốc.
Nhưng cứu người hao tổn tâm huyết mà!
Người đem tâm huyết, tinh lực đều dùng vào việc nhận dược liệu, bào chế phương thuốc, cứu giúp người khác, cho nên mới hao tổn phúc trạch và thọ nguyên của chính mình.”
Điền Ngọc Hoa thở dài, lẩm bẩm: “Thanh Chi… bây giờ mới sáu tuổi. Từ nhỏ con bé đã thông minh lanh lợi, e rằng cũng vì trong tên có chữ ‘Chi’. Bây giờ còn được lão tổ tông chiếu cố, là phúc khí của con bé, cũng là phúc khí của cả nhà chúng ta. Nhưng ta chỉ sợ… chỉ sợ con bé tuổi còn nhỏ, phúc mỏng. Nếu cũng… cũng phải hao tổn thứ gì đó của bản thân để đổi đồ từ lão tổ tông về nuôi cả nhà chúng ta, nuôi các ca ca của nó…”
Những lời phía sau nghẹn lại nơi cổ họng Điền Ngọc Hoa, thế nào cũng không nói tiếp được, chỉ cảm thấy ngực thắt lại từng cơn.
Trần Đức Thiện mò mẫm trong bóng tối, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của thê tử.
“Ta hiểu, ta cũng sợ.”
Giọng hắn nặng nề: “Hôm nay nhìn thấy gạo tự nhiên rơi xuống, trong lòng ta vui thì có vui, nhưng càng hoảng hơn. Phúc khí này quá lớn, sợ Hỉ Bảo không gánh nổi. Chúng ta không thể… không thể chỉ dựa vào Hỉ Bảo đi đổi đồ được. Nó vẫn còn là một đứa nhỏ, đáng lẽ phải được chúng ta nuôi lớn.”
Nói tới đây, giọng hắn càng thấp: “Sáng mai trời vừa sáng, ta sẽ bắt đầu khai hoang. Chúng ta có tay có chân, có sức lực. Lão đại mười hai tuổi rồi, cũng coi như nửa người lớn, có thể gánh việc được. Lão nhị cũng lanh lợi.
Đất, chúng ta tự mình từng cuốc từng cuốc khai ra.
Lương thực, chúng ta tự mình đổ mồ hôi mà trồng lấy.
Ân tình của lão tổ tông chúng ta ghi nhớ, phúc phần của Hỉ Bảo chúng ta bảo vệ. Nhưng muốn sống lâu dài, cuối cùng vẫn phải dựa vào chính mình kiếm lấy, không thể hại Hỉ Bảo được.”
Điền Ngọc Hoa siết chặt tay trượng phu, nước mắt lặng lẽ trượt xuống, thấm ướt mấy sợi tóc mai.
Nàng không nói gì nữa, chỉ tựa đầu lên vai hắn.
Niềm vui ngắn ngủi qua đi, người thật thà đối với chuyện không làm mà được chẳng có bao nhiêu vui mừng, chỉ còn lại sợ hãi.
Sáng sớm hôm sau, trời vừa tờ mờ, Trần Đức Thiện đã dậy, động tác hắn rất nhẹ, không đánh thức đám nhỏ còn đang ngủ say.
Điền Ngọc Hoa gần như cũng thức dậy cùng lúc, hai người lặng lẽ nhìn nhau một cái, mọi thứ đều không cần nói thành lời.
Hai người không tiếng động đi ra khỏi gian ngủ, Điền Ngọc Hoa đứng dậy nhóm lửa nấu cơm.
Lần này, lúc đong gạo, nàng đặc biệt cẩn thận.
Trần Viễn Chí càng hưng phấn: “Ăn cơm xong chúng ta đi đào dược liệu nhé, đào nhiều một chút, lão tổ tông vui rồi biết đâu còn cho cả bánh đường!”
Trần Thanh Chi cũng cười gật đầu: “Chắc chắn sẽ có đồ ngọt ăn.”
Nàng đã nhìn thấy trong tủ thuốc có nhãn kẹo mạch nha, đường đỏ, mật ong, sau này món nào cũng có thể đổi được.
Bọn nhỏ rất vui vẻ, không chú ý tới việc Điền Ngọc Hoa và Trần Đức Thiện không hề cười.
Lúc này hai người tuy bưng bát, nhìn những hạt gạo trắng lẫn trong lớp gạo lứt vàng nâu, ngửi mùi thơm mê người kia, nhưng lại cảm thấy cổ họng nghẹn chặt.
Nhìn bọn nhỏ ăn đến mặt mày hớn hở…
Khung cảnh này vốn nên khiến cha mẹ vui mừng, nhưng lúc này lại giống như dao cùn cứa thịt, khiến hai người đau lòng mà bất an.
Thứ họ đang ăn đâu phải cháo gạo.
Rõ ràng là “phúc duyên” không nói rõ được của nữ nhi, mỗi một ngụm cháo nuốt xuống đều như đang hút máu thịt của con bé.
Ăn sáng xong qua loa, Trần Đức Thiện không nói một lời, vác cuốc đi thẳng tới bãi cỏ đầy bụi gai cạnh căn nhà cỏ.
Hắn chọn một nơi tương đối bằng phẳng, ánh mặt trời cũng tốt, giơ cao cuốc lên, dùng hết sức lực toàn thân bổ mạnh xuống.
“Cốp!”
Một tiếng trầm đục vang lên, lưỡi cuốc cắm sâu vào nền đất cứng cùng những chùm rễ cỏ quấn chặt, chấn đến tê cả hổ khẩu.
Nhưng hắn không hề dừng lại, rút cuốc ra rồi lại bổ xuống, hết nhát này tới nhát khác.
Đất bùn và cỏ vụn bắn tung tóe, rất nhanh trán và cổ Trần Đức Thiện đã đầy mồ hôi, lấp lánh dưới ánh ban mai.
Hắn im lặng mà cố chấp như một con trâu, chỉ có như vậy mới hóa giải được nỗi hoảng loạn vì gạo thần từ trên trời rơi xuống.
Rất nhanh, cả nhà ăn sáng xong đều tới khai hoang, trên sườn núi nhỏ lập tức náo nhiệt hẳn lên, ai nấy đều bận rộn làm việc.
Chỉ có điều phu thê Trần Đức Thiện là đang liều mạng khai hoang, còn Trần Thanh Chi thì lười biếng câu giờ.
Nàng hoàn toàn không biết thọ mệnh của mình đã bị người nhà liên hệ với cái tủ thuốc kia rồi, chỉ cảm thấy cha nương hơi bất thường.
Có lão tổ tông ban gạo, chẳng phải nên mau chóng đi hái thuốc đổi thêm gạo sao?
Sao đột nhiên lại đi khai hoang rồi…
Nhưng nghĩ kỹ thì khai hoang cũng bình thường.
Bây giờ có gạo ăn, không cần lo đói bụng nữa, mọi người có thể từ từ khai hoang trồng trọt, đợi sau này mua được đất thì mới thật sự đứng vững ở nơi này.
Dù sao vẻ mặt của mọi người đều rất kỳ quái.
Không bình thường mới là bình thường.
Ngay cả hai ca ca và tiểu cữu cữu cũng khác thường y như vậy.
Đại ca vốn ít nói giờ lại thích nói chuyện hơn, vừa ôm cỏ dại đi vừa nhìn nàng cười ngây ngô.
Nhị ca vốn thích nói thì lại không cười nữa, chỉ cúi đầu chuyển đá.
Tiểu cữu cữu thì biến thành cái đuôi nhỏ, một bước cũng không rời theo sát nàng, còn nói muốn đánh người xấu.
Đợi tới khi ánh mặt trời sáng rực chiếu đầy khe núi, tiếng khai hoang mới tạm dừng.
Trần Đức Thiện đặt cuốc xuống, ngồi bệt xuống đất thở dốc, Điền Ngọc Hoa cũng thẳng lưng đang đau nhức lên.
Nguồn sức lực bị nén từ sáng tới giờ qua đi, lúc này ai nấy đều mệt.
Trần Thanh Chi nhìn mảnh đất hoang hơn một trăm mét vuông chỉ mới dọn sạch bụi cây trong suốt cả buổi sáng, lại nhìn bụi gai rậm rạp ngoan cố xung quanh, lập tức phịch một cái ngồi bệt xuống đất không muốn động nữa.
Không làm nữa không làm nữa.
Tay chân nhỏ xíu thế này mà khai hoang kiểu đó chắc mệt chết người mất.
Tuy nàng làm việc toàn lén lười biếng, nhưng bụng đã réo ầm ĩ từ lâu, phải ăn gì đó thôi.
Trần Thanh Chi nhìn bầu trời đã lên tới đỉnh đầu, sờ bụng mình rồi giòn giã nói: “Nương, tới lúc nấu cơm trưa rồi.”
Điền Ngọc Hoa ngẩn người, theo phản xạ nói: “Cơm trưa? Mới giữa trưa thôi mà, lát nữa hãy ăn… nếu con đói thì đi nhai vài hạt đậu đi.”
Theo thói quen của nhà họ Trần, cũng là thói quen của phần lớn nhà nông, một ngày chỉ ăn hai bữa sáng tối, giữa chừng nếu đói quá thì nhai vài hạt đậu dỗ bụng. Trước kia ở Quan Âm Bá cũng sống như vậy.
“Không, chúng ta ăn bữa tử tế.”
Trong nhà có gạo rồi, Trần Thanh Chi không chịu để vài hạt đậu lừa mình nữa: “Cha làm việc nặng cả buổi sáng, đại ca nhị ca cũng mệt lắm rồi, tiểu cữu cữu cũng đói. Chúng ta phải ăn ba bữa một ngày, bữa nào cũng phải ăn cơm!”
*Chú thích:
[1] Thọ chung chính tẩm là một thành ngữ cổ, nghĩa là chết già một cách bình yên tại nhà riêng (hưởng trọn tuổi thọ, không bị tai nạn hay bệnh tật hành hạ).
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)