Sắc mặt Tống Vĩnh Bình càng lúc càng tối sầm lại. Từng câu từng chữ của Tô Ly, hắn đều có thể dễ dàng chắp vá vào những sự kiện từng xảy ra trong suốt quãng đời làm đệ tử ngoại môn của mình.
Lần đại tỷ võ ngoại môn dạo nọ, hắn đã bị hạ nốc ao bởi một đối thủ tu vi kém xa mình, chỉ vì từng chiêu từng thức của tên đó đều nhắm trúng tử huyệt của hắn.
Rồi đám đồng môn sư huynh đệ vốn dĩ vào sinh ra tử với hắn, bỗng nhiên một ngày đẹp trời lại thi nhau lảng tránh hắn như tránh tà.
Và cả...
Tống Vĩnh Nhạc nhìn vẻ mặt lạnh lẽo, tối tăm của anh trai mà hoảng loạn tột độ, chẳng biết phải lấp liếm thế nào cho xuôi. Cố đè nén nỗi sợ hãi đang dâng trào, hắn tái mét mặt mày gân cổ cãi:
"Ca, đệ thực sự không có... Ca tuyệt đối không được nghi ngờ đệ, đệ là đệ đệ ruột của ca mà!"
"Con ả kia đang cố tình ly gián tình huynh đệ chúng ta đấy, đúng thế! Những gì ả nói đều là bịa đặt hết!"
Tống Vĩnh Bình đăm đăm nhìn hắn bằng ánh mắt vô cùng nghiêm nghị. Tựa hồ như hắn chưa bao giờ thực sự nhìn thấu được con người của đứa em trai này:
"Nếu đệ nói đệ chưa từng làm những chuyện thâm độc đó, vậy thì thề độc với Thiên Đạo đi."
Tô Ly đang hưng phấn nhai drama từ "Thiên Đạo Chi Thư" bỗng ngơ ngác ngẩng đầu lên: Đứa nào réo tên ta đấy?
Và rồi, đập vào mắt nàng là cảnh tượng Tống Vĩnh Nhạc đang quỳ mọp dưới đất, miệng ấp a ấp úng chẳng dám hó hé nửa lời.
Biết chắc lần này không thể nào qua mặt được Tống Vĩnh Bình nữa, hắn hít một hơi thật sâu, nước mắt lưng tròng nhìn Tống Vĩnh Bình, giọng điệu chất chứa đầy sự xót xa và hoài niệm:
"Ca ca, đệ thừa nhận là đệ có trót dại làm ra vài chuyện sai trái. Nhưng suy cho cùng, huynh đệ ta vẫn là cút nhục tình thâm do cùng một mẹ đẻ ra cơ mà."
"Huynh đệ với nhau, đâu có oán thù nào là không thể hóa giải!"
"Ca còn nhớ di ngôn của nương trước lúc lâm chung không? Nương dặn dò huynh đệ ta phải yêu thương, đùm bọc lẫn nhau. Nương giao phó đệ cho ca chăm sóc..."
Tống Vĩnh Bình chầm chậm trút ra một hơi thở nặng nề, xua đi cõi lòng uất nghẹn: cũng là tại hắn không biết dạy dỗ đứa em này cho tử tế.
Từ nay về sau, hắn nhất định phải quản thúc nó thật nghiêm ngặt. Cho dù tu vi có dậm chân tại chỗ đi chăng nữa, cũng phải nắn lại cái nhân phẩm thối nát của nó cho bằng được!
Cũng còn may, từ trước đến nay Tống Vĩnh Nhạc chỉ đâm sau lưng duy nhất một mình hắn. Tha thứ hay không, quyền quyết định vẫn nằm trong tay hắn.
Nhưng nhỡ đâu hắn đã từng rắp tâm hãm hại những người khác...
Tống Vĩnh Bình đột ngột siết chặt hai nắm đấm, giọng khản đặc cất tiếng hỏi: "Ngoài những chuyện đó ra, đệ còn làm ra chuyện gì tày đình nữa không?"
Dẫu trong lòng vẫn còn nơm nớp lo sợ, nhưng thấy Tô Ly nãy giờ im ắng, Tống Vĩnh Nhạc cũng lén thở phào nhẹ nhõm.
Cũng phải thôi, những chuyện ác nhân thất đức khác hắn làm vô cùng kín kẽ, nàng ta lấy đâu ra bản lĩnh mà biết được!
Hắn ngẩng cao đầu, mạnh miệng khẳng định chắc nịch: "Hoàn toàn không có!"
Tống Vĩnh Bình vừa mới chớm thở phào thì từ phía bờ dược điền lại vang lên cái giọng nói quen thuộc đến mức khiến hắn ám ảnh:
Tống Vĩnh Nhạc còn chưa kịp mở miệng thanh minh thì đã nghe Tô Ly bồi thêm một nhát dao chí mạng:
"Ây da, đâu chỉ có thế đâu!"
"Còn có vài đệ tử ngoại môn bị hắn hãm hại đến nỗi tu vi cả đời dậm chân tại chỗ, vĩnh viễn không ngóc đầu lên nổi nữa kìa!"
Tống Vĩnh Bình lảo đảo lùi lại phía sau hai bước. Trong thâm tâm hắn vẫn cố níu kéo một tia hy vọng mỏng manh cuối cùng, giọng run rẩy:
"Tống Vĩnh Nhạc, đệ thực sự..."
Tống Vĩnh Nhạc là người cùng hắn lớn lên từ thuở cởi truồng tắm mưa, đương nhiên hiểu rõ hắn coi trọng điều gì nhất, lại càng nắm thóp được cái bản tính cương trực đến mức bảo thủ của hắn.
Hắn cắn chặt răng, quyết c.h.ế.t không nhận tội: "Đương nhiên là không có rồi!"
"Chậc chậc, danh sách nạn nhân cũng dài dằng dặc đấy chứ." Nghe vậy, Tô Ly ngẩng đầu lướt mắt nhìn hắn một cái, rồi thong thả cất giọng đọc ra vài cái tên, "Dư Hiểu Thu, Phùng An Tùng..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)