"Bách Linh Khô." Nàng chậm rãi đọc ba chữ khắc trên thân bình, giọng đầy thắc mắc, "Cái thứ linh dược gì mà tên nghe sặc mùi thuốc độc thế này?"
Bạch Tử Vân trố mắt kinh ngạc trước màn ảo thuật của Tô Ly, theo phản xạ đáp lời: "Bởi vì nó vốn dĩ chính là thuốc độc mà."
Cái thứ độc dược Bách Linh Khô này, đám đệ tử ngoại môn có ai mà không biết. Chỉ cần một giọt thôi cũng đủ để gặm mòn tận rễ của linh dược.
Tống Vĩnh Nhạc cho dù có ngu ngốc đến mấy cũng phải biết được điều này.
Tống Vĩnh Bình đương nhiên cũng rõ hơn ai hết. Hắn đăm đăm nhìn chằm chằm vào thân bình, ba chữ "Bách Linh Khô" kia hiện lên chói lọi, nhức nhối vô cùng.
Tống Vĩnh Nhạc thì hoảng loạn tột độ nhìn chiếc bình đã phục hồi nguyên trạng, rồi lại ngó xuống khoảng trống trơn dưới chân mình, toàn thân bất giác run rẩy bần bật.
Tại sao ở cái chốn ngoại môn quèn này lại tồn tại một kẻ có khả năng khôi phục vật phẩm chứa linh khí cơ chứ!?
Tống Vĩnh Bình chậm rãi quay đầu lại, ánh mắt trĩu nặng sự thất vọng ê chề: "Bằng chứng rành rành ra đấy rồi, đệ còn lời nào để ngụy biện nữa không?"
"Không phải đệ làm, đệ không hề..." Tống Vĩnh Nhạc nghiến răng, quyết chối bay chối biến tới cùng, "Đúng rồi, là có kẻ kề dao vào cổ ép đệ, chứ đệ đời nào lại muốn làm thế."
"Đúng vậy, là kẻ thù của ca đã ép đệ phải ra tay, hoàn toàn không liên quan gì đến đệ hết!"
"Có người ép đệ?" Tống Vĩnh Bình hít sâu một hơi, cố gắng đè nén sự mềm lòng đang dâng lên, gằn từng chữ chất vấn, "Kẻ đó là ai, hắn ép đệ từ bao giờ, và ép bằng cách nào? Tại sao đệ lại giấu giếm không nói cho ta biết?"
"Hay đệ muốn ta lôi đệ đi đối chất với từng người một?"
Bị chất vấn dồn dập, sắc mặt Tống Vĩnh Nhạc trắng bệch như tờ giấy. Hắn biết lần này không thể dễ dàng qua mặt Tống Vĩnh Bình được nữa, bèn nhanh chóng đưa ra hạ sách.
"Ca, đệ biết lỗi rồi." Hắn bò lê lết tới trước mặt Tống Vĩnh Bình, ôm chặt lấy đùi ca ca, gào khóc thảm thiết, "Là do đệ nhất thời ma xui quỷ khiến nên mới nảy sinh ác ý."
"Bao nhiêu kẻ ngoài kia mỉa mai đệ là đồ vô dụng, chỉ được cái dựa dẫm vào người ca ca tài giỏi. Đệ... đệ bị những lời đàm tiếu ấy làm cho mờ mắt." Hắn vừa tự vả bôm bốp vào mặt mình, vừa khóc lóc ỉ ôi,
"Bọn chúng bảo ca được chưởng sự ngoại môn trọng dụng, chẳng mấy chốc sẽ được thăng tiến vào nội môn, đến lúc đó huynh đệ ta sẽ phải đường ai nấy đi."
"Từ lúc lọt lòng đến giờ, huynh đệ ta đã bao giờ xa nhau nửa bước đâu cơ chứ."
Tống Vĩnh Nhạc ra tay với chính mình cũng vô cùng tàn nhẫn, chỉ một chốc lát, cả khuôn mặt đã sưng vù như cái mâm: "Đệ sợ ca sẽ bỏ rơi đệ bơ vơ ở chốn ngoại môn này. Đệ sợ ca chê đệ kém cỏi, không thèm đoái hoài gì tới đệ nữa, cho nên... cho nên đệ mới lầm đường lạc lối."
"Đệ làm thế cũng chỉ vì quá quan tâm đến ca thôi, ca ơi!"
"Đủ rồi!" Tống Vĩnh Bình lộ rõ vẻ xót xa, đưa tay ngăn lại hành động tự hành hạ bản thân của hắn.
Nhận thấy Tống Vĩnh Bình đã mủi lòng, Tống Vĩnh Nhạc vội vàng được nước lấn tới: "Ca, ca còn nhớ hồi tụi mình còn nhỏ không? Hồi đó nương vẫn còn sống."
"Năm đệ lên ba tuổi..."
Trước mắt Tống Vĩnh Bình chợt ùa về những ký ức tuổi thơ tươi đẹp cùng Tống Vĩnh Nhạc. Khi ấy, đệ đệ lúc nào cũng ngoan ngoãn gọi hắn một tiếng "ca ca", có món gì ngon cũng luôn phần nhường cho hắn.
"Đây có phải là cái thể loại 'yêu anh thì phải phá nát sự nghiệp của anh' trong truyền thuyết không vậy? Kích thích dữ thần luôn á!"
Tô Ly vừa nhóp nhép nhai nốt miếng bánh, vừa say sưa xem kịch, không kìm được mà buông lời cảm thán.
Giọng nói phấn khích mặc kệ sự đời của nàng bất ngờ thu hút mọi ánh nhìn.
Tống Vĩnh Bình, người vừa định giang tay tha thứ cho đệ đệ: "..."
Tống Vĩnh Nhạc, kẻ vừa mới hí hửng tưởng chừng đã qua mặt được ông anh khờ khạo: "..."
Bạch Tử Vân nãy giờ vẫn đứng nép một bên hóng kịch: "..."
Tô Ly thấy mạch truyện ở dược điền bỗng dưng đứt đoạn, liền ngơ ngác lên tiếng: "Sao hai người lại dừng rồi?"
Thế này có khác gì đang xem phim đến đoạn cao trào thì bị chèn quảng cáo không chứ?
Tống Vĩnh Bình trầm ngâm một thoáng, quay đầu nhìn lại đứa em trai vẫn đang chưng ra bộ dạng đáng thương tội nghiệp. Hắn hé miệng định nói gì đó, nhưng lời tha thứ bỗng nghẹn lại nơi cuống họng, chẳng thể nào thốt ra được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)