Mỗi sáng thức dậy đều vô cùng mệt mỏi.
Chiều hôm đó cô đến nhà họ Giang sớm, tiện đường chi mạnh mua một thùng cua mà dì thích ăn.
Cô và Giang Định tuy đã tan vỡ nhưng ân tình bao năm của chú dì không thể quên.
Từ Hồng Viên không ngờ cô lại về sớm như vậy, vội vàng gọi cô vào nhà: “Chuyện con và Giang Định ly hôn, mẹ đã biết rồi.”
Bà thở dài: “Sao lại đột ngột như vậy? Có phải Giang Định đã làm chuyện gì có lỗi với con không? Con nói với mẹ, mẹ nhất định sẽ làm chủ cho con.”
Từ Hồng Viên biết cô con gái này mềm lòng, dễ bị thuyết phục, bà vẫn không từ bỏ ý định muốn hỏi xem cô và Giang Định còn có khả năng hòa hợp hay không.
“Không phải, là con muốn chia tay.”
Từ Hồng Viên ngẩn ra, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm, ít nhất Giang Định không ngoại tình.
Bà thực sự không nỡ đứa trẻ tốt như vậy, nắm tay cô dẫn cô đến giá sách ở phòng khách nhỏ, chỉ vào khung ảnh đặt trên giá: “Con xem, đây là ảnh con và Giang Định chụp ở biển hồi năm hai đại học, nó từ nhỏ đã không thích chụp ảnh, cũng chỉ có con mới dỗ được nó chụp ảnh thôi đó.”
“Còn cái này là món quà năm mới con tặng nó.”
Ảnh chụp hồi đại học, Trần Ánh Lê thực sự không có chút ấn tượng nào.
Trong album ảnh, cậu thiếu niên chẳng biểu lộ cảm xúc gì, lạnh lùng kiêu ngạo đứng cạnh cô. Ngược lại, cô cười tít cả mắt, cơ thể cũng hơi nghiêng về phía anh ta.
Thấy vẻ mặt cô không có gì thay đổi, Từ Hồng Viên có chút thất vọng.
Nói thật lòng, dù là khi hai đứa yêu nhau hay đã kết hôn thì Trần Ánh Lê luôn là người hy sinh nhiều hơn. Giang Định lúc nào cũng giữ thái độ thờ ơ, có cũng được không có cũng chẳng sao, nhìn mà phát bực.
Sinh nhật bạn gái cũng quên.
Chẳng lãng mạn chút nào.
Quà cáp cũng chẳng mấy khi tặng mà toàn đưa thẳng tiền.
Từ Hồng Viên còn nhớ có lần hai đứa cãi nhau to, Giang Định lại cho Trần Ánh Lê leo cây. Cô ngốc nghếch đứng đợi ở rạp chiếu phim hơn một tiếng đồng hồ. Đã thế, hôm đó còn là sinh nhật Trần Ánh Lê.
Giang Định hình như chẳng nhớ gì, chiều hôm đó họp công ty, anh ta thẳng tay xử lý một đám cổ hủ nên tâm trạng không tốt, về đến nhà cũng chẳng buồn nói chuyện.
Trần Ánh Lê mắt đỏ hoe hỏi anh ta tại sao lại không đến?
Giang Định chẳng coi ra gì: “Quên.”
Một lúc lâu sau, Trần Ánh Lê tủi thân nói: “Hôm nay là sinh nhật em.”
Giang Định khựng lại, mím môi không nói.
Trần Ánh Lê trông thật đáng thương: “Không có quà sao?”
Giang Định nới lỏng cà vạt, ngửa cổ uống một ngụm nước đá lớn, sau đó móc điện thoại trong túi quần ra, chuyển cho cô một trăm nghìn tệ.
Trần Ánh Lê mấp máy môi, khẽ nói: “Em muốn quà cơ.”
Thứ cô muốn thực ra là sự trân trọng của người yêu.
Giang Định nhếch mép, lại chuyển thêm cho cô một trăm nghìn tệ nữa: “Đủ chưa? Tự đi mà mua.”
Đại loại là kiểu đã chuyển tiền rồi thì đừng có làm phiền tôi nữa.
Từ Hồng Viên thở dài, Trần Ánh Lê lên tiếng trước: “Dì ơi, con lên lầu thu dọn đồ đạc trước ạ.”
“Ừ, con đi đi.”
Lần này Trần Ánh Lê về chủ yếu là để dọn quần áo trong tủ và những đồ dùng cá nhân trong phòng ngủ. Sau khi ly hôn, để những thứ này trong phòng Giang Định thì không ổn.
Còn cả căn hộ ở đường Thành Nam, Trần Ánh Lê cũng định bán đi.
Căn hộ có vị trí rất tốt, trong khu thương mại vành đai 2, giao thông thuận tiện, ánh sáng tốt. Có thể bán được kha khá, cô sẽ dùng số tiền này để đổi một căn hộ nhỏ hơn ở ngoài vành đai 3.
Trần Ánh Lê làm rất nhanh, đã thu dọn xong đồ đạc của mình.
Những bức ảnh của cô và Giang Định, cô không lấy tấm nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



