Người ta thường nói, từ giản dị sang xa hoa thì dễ, từ xa hoa về giản dị thì khó.
Mà Trần Ánh Lê trong hai năm nay đã dùng rất nhiều thủ đoạn nghe có vẻ rất vô lý, tìm mọi cách để thu hút sự chú ý của Giang Định.
Đã có chút bệnh hoạn, cố níu kéo người đàn ông này không muốn buông tay.
Giang Định đặt bút máy xuống, khẽ “ừm” một tiếng, không thể hiện thái độ gì. Anh ta xóa bức ảnh chụp màn hình trên điện thoại, lười nhìn lại.
Không lâu sau, Giang Định nhận được điện thoại của mẹ, bảo anh ta tối nay nhớ đưa Trần Ánh Lê về nhà cũ ăn tối.
Giang Định lơ đãng đồng ý, mi mắt rũ xuống, che đi ánh mắt sâu thẳm, không rõ anh ta đang nghĩ gì.
Cha mẹ anh ta đều rất thích Trần Ánh Lê, cảm thấy cô ngoan ngoãn nghe lời, so với đứa con ngỗ nghịch khó bảo như anh ta thì hiểu chuyện và bớt lo hơn nhiều.
Cha mẹ anh ta cũng vô cùng hài lòng với cuộc hôn nhân này, hy vọng Trần Ánh Lê có thể quản được tính cách nổi loạn của anh ta.
Ước gì anh ta và cô có thể gắn bó với nhau cả đời, răng long đầu bạc.
Gần đến giờ tan làm, Giang Định lấy điện thoại ra, chuẩn bị gửi tin nhắn cho Trần Ánh Lê, thông báo cho cô về việc tối nay về nhà cũ ăn cơm, tìm một vòng trong danh bạ, anh ta không thấy tên Trần Ánh Lê đâu.
Giang Định sững sờ một lúc lâu, mới nhớ ra, mấy hôm trước anh ta đã chặn Trần Ánh Lê rồi.
Giang Định lướt xuống trong hộp thoại, cuối cùng cũng tìm thấy ảnh đại diện của cô, nhấp vào xem, cuộc trò chuyện dừng lại ở rạng sáng cuối tháng trước.
Trần Ánh Lê đã gửi bốn, năm tin nhắn --
[Khi nào anh về?]
[Em nấu cơm tối xong rồi.]
[Em xin lỗi, hôm đó em đã mất kiểm soát nhưng em thực sự rất ghét Tôn Nguyệt Âm, anh có thể đừng cùng cô ta tham dự sự kiện được không?]
[Giang Định, chúng ta đừng giận nhau nữa được không?]
Hôm đó Giang Định định trả lời thế nào nhỉ? À, anh ta nhớ ra rồi.
“Cô ghét nhiều người như vậy, lẽ nào tôi đều không được phép tiếp xúc sao?” Câu này cuối cùng anh ta không gửi đi, mà tiện tay chặn luôn Trần Ánh Lê.
Trước đây cô không như thế.
Không biết từ khi nào, cô đột nhiên trở nên vô lý, hay lo được lo mất.
Giống như một con nhím nhỏ xù lông, toàn thân đầy phòng bị.
Giang Định bỏ chặn Trần Ánh Lê, suy nghĩ một lúc, chậm rãi gõ chữ -- [Tối nay 8 giờ, nhà chính ăn cơm, đừng đến muộn.]
Ngắn gọn, súc tích, lạnh lùng, giống như một thông báo của cấp trên với cấp dưới.
Giang Định nhấn gửi, cùng lúc đó, anh ta nhìn thấy dấu chấm than màu đỏ mà cả đời này anh ta chưa từng thấy.
Ngón tay anh ta khựng lại, biểu cảm đờ ra, sau khi nhận ra chuyện gì đang xảy ra, cơn giận trong lồng ngực người đàn ông gần như có thể thiêu đốt toàn bộ con người anh ta.
Trần Ánh Lê lại dám chặn anh ta?
Cô chặn anh ta!
Chặn anh ta.
Chặn.
Giang Định dù có tức giận đến mấy vẫn giữ được vẻ mặt bình tĩnh, đường quai hàm lạnh lùng căng ra, giọng nói trầm thấp đầy áp lực. Anh ta cố nén chút kiên nhẫn cuối cùng, sắc mặt lạnh lùng gọi điện cho Trần Ánh Lê.
Sắc mặt Giang Định càng lúc càng sa sầm theo từng tiếng “tút” vô hồn từ điện thoại.
Là một trợ lý, cậu ta tuyệt đối sẽ không hỏi những điều không nên.
Giang Định cầm áo vest trên ghế sofa, ngón tay thon dài khẽ chỉnh lại cổ áo, nới lỏng cà vạt, giọng nói trầm xuống ra lệnh: “Hối luật sư một chút, những việc liên quan đến ly hôn.”
Lâm Dịch sững người, dù đã quen với những tình huống lớn, cậu ta vẫn giữ được vẻ mặt không đổi sắc: “Vâng.”
Khi Trần Ánh Lê nhận được điện thoại của trợ lý Giang Định, cô đang thử chiếc váy mới mua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



