Nghĩ lại cũng thật ngốc.
Khương Tri Ý nhấc bút chấm mực, viết một dòng chữ đoan chính tú lệ lên giấy: “Kính gửi phụ thân.”
Thanh Bình Hầu Khương Toại, phụ thân của nàng, thương yêu nàng nhất trên đời này, Khương Tri Ý cầm bút, mãi không thể viết xuống dòng thứ hai.
Trước khi đính hôn với Thẩm Phù, phụ thân từng nói chuyện rất lâu với nàng, nhiều lần xác nhận tâm ý của nàng, bây giờ nghĩ lại lúc đó có lẽ phụ thân đã nhận ra sự thờ ơ của Thẩm Phù, lo lắng sau này nàng sẽ khổ, nhưng nàng khi đó tuổi trẻ nồng nhiệt, luôn cảm thấy trái tim Thẩm Phù dù là đá, chỉ cần nàng dốc lòng dốc sức, một ngày nào đó cũng có thể sưởi ấm.
Bây giờ xem ra trái tim của Thẩm Phù đúng là một tảng đá, còn nàng cũng không thể sưởi ấm được.
Nàng nhấc bút viết dòng thứ hai: “Con đã có thai, quyết ý hòa ly với Thẩm Phù.”
Nàng muốn hòa ly.
Hòa ly càng sớm càng tốt, trước khi Thẩm Phù phát hiện nàng có thai.
Từ nay mỗi người một ngả, không còn liên quan gì đến Thẩm Phù nữa.
Như vậy mới có thể giữ được đứa con trong bụng.
Thế đạo bất công, phụ nữ mang thai mười tháng, trải qua bao gian khổ để sinh con, nhưng người đời lại cho rằng đứa trẻ đó thuộc về đàn ông, mang họ của đàn ông, sống chết đều do đàn ông quyết định. Ví như Thẩm Phù, dù lúc này chàng ép nàng phá thai, người đời cùng lắm cũng chỉ thở dài một câu tàn nhẫn, chứ tuyệt đối không cho rằng nàng là mẹ của đứa bé, rằng đứa bé này giữ hay bỏ, nên do nàng quyết định.
Khương Tri Ý bất giác ôm lấy bụng dưới. Hòa ly, nhất định phải hòa ly, giấu đi đứa bé để thoát khỏi Thẩm Phù, như vậy, nàng mới có thể an thai, đứa con mà nàng vất vả mang đến thế gian này mới có hy vọng được giữ lại.
Nàng nhấc bút viết dòng thứ ba: “Hai năm nhân duyên, cầm sắt bất hòa, chàng quyết ý bỏ con con, con không nỡ cốt nhục, mong phụ thân thương xót, cho phép con hòa ly.”
Chuyện hòa ly là chuyện lớn, không có mệnh lệnh của cha mẹ thì quyết không thể được, phụ thân ở tận Tây Châu biên ải xa xôi, mẫu thân... Khương Tri Ý cụp mắt, mẫu thân tuy ở kinh thành, nhưng tuyệt đối sẽ không đồng ý cho nàng hòa ly, lúc này toàn bộ hy vọng của nàng đều đặt vào phụ thân.
Phụ thân là người thấu tình đạt lý, nàng nói hết nỗi khổ tâm ra, phụ thân chắc chắn sẽ làm chủ cho nàng.
Tây Châu cách Thịnh Kinh hơn ba ngàn dặm, ngựa nhanh của trạm dịch thay nhau chạy, nhanh nhất cũng mất mười ngày một chuyến đi về, trong mười ngày này, nàng phải dốc hết tinh thần, quyết không thể để Thẩm Phù phát hiện ra sơ hở.
Khương Tri Ý nặng nề thở ra, thật khó.
Nàng quá hiểu Thẩm Phù, chàng nhạy bén đa nghi, đêm qua nàng chỉ mới thăm dò một câu chưa dứt lời, chàng đã nảy sinh nghi ngờ, sáng nay lúc chàng rời đi tuy không nhắc gì, nhưng sự bình tĩnh này ngược lại càng khiến nàng cảm thấy bất an.
“Cô nương...” Cửa phòng đột nhiên bị gõ, Khinh La hoảng hốt hạ thấp giọng: “Chu thái y đến rồi, cô gia lệnh cho ông ta đến bắt mạch cho người!”
Cạch, cây bút trong tay Khương Tri Ý rơi xuống giấy, mực văng tung tóe.
Mùi ngải cứu đắng nhẹ từ ngoài cửa cung truyền đến, Thẩm Phù có một thoáng thất thần.
Chàng nhớ đến đêm qua Khương Tri Ý cách một lớp chăn mỏng áp vào người chàng, giọng nói mềm mại trầm ấm, sắp đến Tết Đoan Ngọ rồi.
Tết Đoan Ngọ là sinh nhật của nàng, thật ra chàng vẫn nhớ.
“Phù Quang.” Hoàng đế Tạ Hoàn gấp cuốn tấu chương cuối cùng lại, mỉm cười gọi chàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


