“Chu lão Thái Phi bị bệnh?” Thẩm Phù lặp lại: “Chuyện khi nào?”
Khương Tri Ý trốn sau lưng Thẩm Phù, co người lại, nín thở. Tại sao lại là Lâm Chính Thanh? Y từng chẩn mạch cho nàng, tuy lần đó nàng đội mũ che mặt, ngồi sau tấm bình phong, thậm chí còn không nói lời nào, nhưng nàng không dám đánh cược, lỡ như y nhận ra nàng, thì ngay lập tức sẽ là vạn kiếp bất phục!
Trong lúc cấp bách không tìm ra đối sách, nàng nghe thấy Lâm Chính Thanh đáp: “Chuyện của Chu lão Thái Phi là do viện phán đích thân sắp xếp, hạ quan không biết.”
Thẩm Phù dừng lại một lát rồi nói: “Ngươi cứ đợi ở ngoài trước.”
Chàng quay lại, bế ngang nàng lên, Khương Tri Ý không kịp phòng bị, tiếng kêu kinh ngạc nghẹn lại trong cổ họng: “Chàng làm gì vậy?”
Thẩm Phù cúi đầu nhìn nàng, mặt nàng trắng bệch không còn chút máu, váy dính máu, màu đỏ sẫm, chàng vốn ưa sạch sẽ, bình thường thấy vết bẩn đều tránh xa ba thước, nhưng lúc này chàng lại ôm chặt nàng, thậm chí một nơi nào đó trong lòng còn nảy sinh cảm xúc gần như là thương tiếc.
Dáng vẻ này của nàng không thể nào là có thai được, nàng trước nay luôn ngoan ngoãn, dĩ nhiên cũng không thể lừa dối chàng, vừa rồi chàng đã ép hỏi nàng, ép quá chặt rồi.
Bế nàng về phía phòng tắm: “Thu dọn trước đã, lát nữa chẩn mạch.”
Chàng đã tận mắt thấy nàng chảy máu rồi mà vẫn không chịu bỏ qua, nhất định phải ép nàng chẩn mạch sao? Khương Tri Ý vừa bối rối vừa tức giận, nhưng ngay sau đó lại hạ giọng cầu xin: “Ta không chẩn mạch, người ta lôi thôi thế này, không muốn gặp ai cả.”
Thẩm Phù liếc nàng một cái, không nói gì, Khương Tri Ý đưa tay, hờ hững nắm lấy cánh tay chàng, rồi lay lay: “Phù Quang, hôm khác chẩn lại, được không?”
Thứ cảm xúc mơ hồ không rõ là thương tiếc hay gì khác đó điên cuồng trỗi dậy, kéo theo đó là cảm giác tự chán ghét cũng tăng lên, Thẩm Phù không nói một lời bế nàng vào phòng tắm, đặt nàng lên chiếc ghế ngắn, rồi lấy khăn lông lót dưới người nàng.
Chiếc khăn lông trắng không bị dính thêm máu, máu dường như đã ngừng chảy. Thẩm Phù gọi Tiểu Thiện: “Thu dọn và thay đồ cho phu nhân.”
Chàng định quay đi thì lại bị Khương Tri Ý níu lại: “Phù Quang, ta không muốn vị thái y mới đến đó chẩn mạch!”
Nàng ngước mặt lên, trong mắt ánh lên những tia sáng vụn vặt, khiến chàng có chút bồn chồn khó hiểu.
Thẩm Phù đoán là nàng ngại ngùng. Tình hình này chàng ít nhiều cũng hiểu, thế gian luôn hà khắc hơn với phụ nữ, việc khám bệnh cũng có nhiều kiêng kỵ hơn đàn ông, những chuyện như đau bụng kinh, có lẽ không tiện nói ra, nhất là với một đại phu trẻ tuổi.
Cũng khó trách khi trước đây mỗi lần đau bụng kinh nàng đều lẳng lặng uống thuốc, chưa bao giờ gọi đại phu.
Chỉ là hôm nay, chàng đã nhúng tay vào, tuyệt đối không có lý do gì để nàng tiếp tục trì hoãn.
Thẩm Phù buông nàng ra, “soạt” một tiếng kéo rèm lại, rồi bước ra ngoài.
“Cô nương...” Tiểu Thiện vội vã đi vào, hạ thấp giọng: “Bây giờ phải làm sao ạ?”
Làm sao bây giờ? Khương Tri Ý cắn môi, nàng phải xem đứa bé trước, xem đứa con đáng thương của nàng.
Run rẩy cởi tẩm y, vừa muốn xem lại vừa không dám xem, sợ rằng thứ mình nhìn thấy sẽ là hậu quả không thể cứu vãn.
“Hình như không chảy máu nữa ạ.” Tiểu Thiện lấy khăn ướt ấm lau vết máu cho nàng, ngập ngừng nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [SỰ KIỆN] 💎 QUỐC KHÁNH RỘN RÀNG – KIM CƯƠNG NGẬP TRÀN! 💎
Đặc biệt ưu đãi nhiều hơn cho các khách VIP sở hữu tài khoản Premium ạ!!!
🎉 Chỉ trong 3 ngày (31/8 - 2/9), Toidoc tung deal cực hời áp dụng nạp từ 100K - 1 Triệu (Không giới hạn số lượt sử dụng)
• Tài khoản thường: Tặng thêm 10% - 15% kim cương
• Tài khoản Premium: Tặng thêm 15% - 20% kim cương
👉 NẠP CÀNG LỚN - ƯU ĐÃI CÀNG NHIỀU - NẠP NGAY🔥
👉 Chi tiết tại đây! LINK
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


