Khương Tri Ý kinh ngạc: “Ta...”
Tim đập nhanh như muốn nổ tung lồng ngực, bụng dưới trĩu xuống quặn thắt, cơn đau ngày càng khó chịu đựng, Khương Tri Ý nắm chặt lòng bàn tay, chàng biết rồi? Sao chàng lại biết!
Thẩm Phù không chớp mắt nhìn nàng, vẻ mặt nàng vẫn còn bình tĩnh, nhưng bàn tay co lại trong tay áo lại bất giác run rẩy, khiến cho cổ tay áo tẩm y thêu dây leo màu xanh đậm cũng khẽ rung động theo.
Nàng đang sợ hãi, quả nhiên nàng có chuyện giấu chàng.
Thẩm Phù từ từ đến gần: “Hôm kia khi Chu Chính đến, Tiểu Thiện đã ra sân sau.”
Dưới chân tường phía sau sân, có một cây sơn.
Trước khi đi Tây Châu, Khương Vân Thương đã tìm chàng, hung hăng nói rằng nếu sau này chàng phụ bạc Khương Tri Ý, nhất định sẽ băm vằm chàng ra thành trăm mảnh.
Ngoài ra hắn còn nói rất nhiều chuyện nhỏ nhặt, chẳng hạn như Khương Tri Ý thích ăn gì, thích chơi gì, lúc bị bệnh nên chăm sóc thế nào, nói quá nhiều, chàng lơ đãng, không nhớ được bao nhiêu, nhưng có một chuyện, chàng vẫn nhớ.
Khương Vân Thương nói, Ý Ý không được chạm vào cây sơn, chạm một cái là sẽ nổi mẩn đỏ, phải dùng nước lá dâu đun sôi để rửa.
Thẩm Phù nhìn chằm chằm Khương Tri Ý: “Vết mẩn của nàng, là vì đã chạm vào cây sơn.”
Chàng thấy khuôn mặt nàng đột nhiên mất đi sắc máu, nàng nắm chặt tay, nắm đến mức các khớp ngón tay trắng bệch, nàng mím môi, không nói được một lời.
Manh mối nhanh chóng được xâu chuỗi trong đầu, nàng sẽ không vô cớ tự làm khổ mình, nàng làm ra chuyện này ngay lúc Chu Chính đến bắt mạch, là để đóng cửa, che khuất tầm nhìn.
Bạch Tô nói, hôm đó tất cả cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt, trong phòng rất tối, phu nhân khăng khăng đòi bắt mạch qua rèm. Bạch Tô lại nói, lúc bắt mạch chăn của phu nhân có động đậy, trông như thể bên trong còn có người khác.
Giọng nàng rất ổn định, vẫn là tông giọng nhẹ nhàng trầm thấp thường ngày: “Chàng nhầm rồi, ta không chạm vào cây sơn.”
Thẩm Phù không nói gì, chàng cúi đầu nhìn nàng, đuôi mắt cong lên tạo thành một nếp mí sâu, kéo dài vào mái tóc đen nhánh, lạnh lùng im lặng.
Khương Tri Ý hoàn toàn bình tĩnh lại.
Chàng chắc chắn đã nắm được điểm yếu gì đó, nên mới đột nhiên ra tay, chàng không bao giờ làm việc gì mà không chắc chắn, chàng mở miệng hỏi, tức là đã biết câu trả lời.
Nhưng nàng quyết không thể thừa nhận, nàng còn có con, con của nàng cần nàng bảo vệ.
Nàng ôm bụng dưới, giảm bớt cơn đau bằng hơi ấm của lòng bàn tay, Khương Tri Ý ổn định tinh thần: “Ta đúng là đã ngâm nước lá dâu, lúc đó Chu thái y bị mẫu thân gọi qua, ta ngứa đến khó chịu, nhớ lại trước đây ca ca đã dùng nước lá dâu đun sôi chữa khỏi bệnh nổi mẩn cho ta, nên đã bảo Tiểu Thiện đi hái lá dâu, cửa sau đó gần rừng dâu nhất, nên Tiểu Thiện mới đi ra từ sân sau.”
Nàng không giỏi nói dối, từ nhỏ nàng đã rất ngoan, không bao giờ nói dối, nhưng ca ca nói, đôi khi nói dối cũng là một cách để bảo vệ bản thân, nàng phải học.
Ca ca đã dạy nàng cách nói dối, phải trộn lời nói dối vào lời nói thật, nửa thật nửa giả, khó phân biệt nhất.
Nước lá dâu trị mẩn là thật, Tiểu Thiện đi ra từ sân sau để hái lá dâu cũng là thật, ngay cả việc nàng sai Tiểu Thiện ra sân sau trong lúc Chu Chính đến chính viện cũng là thật, Thẩm Phù đã biết hành tung của Tiểu Thiện, chắc chắn là đã điều tra trước khi về, cứ để chàng tiếp tục điều tra đi, trừ khi chàng có thể chui vào tim nàng, nếu không, chàng đừng hòng điều tra ra ý đồ thật sự của nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


