Trong thư phòng.
Thẩm Phù nhìn công văn, chợt nhớ lại lời của Tạ Hoàn: “Ngày mai khanh phải vào cung hầu giá, hôm nay cứ về sớm mà ở cạnh phu nhân đi!”
Hắn đuổi chàng về, nói là Khương Tri Ý còn đang bệnh, chàng làm chồng nên quan tâm nhiều hơn. Thẩm Phù biết hắn là vì lời dặn dò của Khương Vân Thương lúc ra đi. Vị quân vương trẻ tuổi này lòng dạ vẫn còn mềm yếu, đối với bạn bè thuở nhỏ, đối với nỗi khổ của nhân gian, vẫn còn giữ lại vài phần thương xót.
Đây cũng là một trong những lý do chàng bằng lòng phò tá Tạ Hoàn, dân chúng gian nan, có một vị quân vương nhân từ, dù sao cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.
Chỉ là chàng, không cần sự thương xót này. Chàng trước nay chưa từng là một người chồng chu đáo, cũng không định làm một người chồng chu đáo. Khương Tri Ý đối với chàng, chỉ là trách nhiệm không thể không gánh vác.
Dù sao thì chàng đã từng hứa với nàng ta, sẽ chăm sóc tốt cho muội muội của nàng ta.
Thẩm Phù nghĩ đến Khương Gia Nghi, trong lòng chợt nhói đau, chàng đưa tay che mắt lại.
Rõ ràng là người khắc cốt ghi tâm, nhưng không hiểu sao giọng nói và dáng điệu gần đây lại ngày càng mơ hồ, Thẩm Phù cố gắng hồi tưởng, nhưng hình ảnh vụt qua trước mắt lại luôn là dáng vẻ của Khương Tri Ý.
Nàng nằm nghiêng trên gối, cánh tay lộ ra trắng như ngọc, chóp mũi nàng hơi đỏ, hai má cũng vậy, trong mắt nàng long lanh ánh nước, giọng khàn khàn hỏi chàng: “Tám năm trước ở ngoài thành...”
Thẩm Phù nhắm mắt lại, xua đi hình ảnh quá đỗi yêu kiều này, nhưng thần kinh vốn quen với việc dò xét lòng người lại tìm ra kẽ hở một cách chính xác. Nàng sẽ không vô cớ nhắc đến tám năm trước, câu trả lời sau đó của nàng lại như đang che giấu điều gì đó.
Nàng muốn che giấu điều gì? Nàng biết chuyện tám năm trước? Hay nàng có chuyện gì khác không thể để người khác biết, muốn giấu chàng?
Thẩm Phù lặng lẽ nhớ lại những điều khác thường mấy ngày nay, nghi ngờ nảy sinh, nhưng trong đầu lại có một giọng nói khác nhảy ra phản bác. Nàng không phải là người biết nói dối. Hai năm thành hôn, nàng dịu dàng chu đáo, luôn lặng lẽ thu xếp mọi việc cho chàng, mặc cho chàng lạnh nhạt hay phớt lờ, nàng chưa bao giờ oán thán nửa lời, một người như nàng, dường như chẳng có lý do gì để nói dối chàng.
Là chàng nhầm rồi sao? Nhưng nàng đã trốn trong phòng liền ba ngày, đầu tiên là nổi mẩn sau đó là đau bụng, nàng nói là đến tháng, nhưng trong phòng rõ ràng không có bất kỳ dấu vết nào của việc đến tháng, nhìn thế nào cũng thấy kỳ lạ.
Thẩm Phù đặt quyển tông xuống, đứng dậy đi về phía thiên viện.
Chàng bỗng nhớ lại rất lâu về trước, khoảng mấy ngày sau tân hôn, nàng cũng từng hỏi chàng một câu không đầu không đuôi như vậy: “Chàng có nhớ chúng ta từng gặp nhau không?”
Bọn họ đương nhiên từng gặp nhau, lần đầu tiên chàng đến Thanh Bình Hầu phủ để cầu hôn Khương Gia Nghi, khóe mắt chàng liếc thấy ánh sáng ngoài cửa sổ chớp động, một gương mặt rạng rỡ yêu kiều lướt qua.
Mặc dù chưa từng quen biết, nhưng chàng lập tức đoán ra nàng là ai, đôi mày và mắt tương tự như vậy, thậm chí cả khí tức ấm áp dịu dàng đó cũng tương tự như trong ký ức, nàng là muội muội út của Khương Gia Nghi, Khương Tri Ý.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


