Khương Tri Ý gật đầu. Nàng dám ra ngoài lâu như vậy, cũng là vì biết Triệu thị lại cãi nhau với Thẩm Phù. Mỗi lần như vậy Triệu thị đều khóc cả buổi, cũng không rảnh đến tìm nàng gây sự.
Trong thiên viện, cửa sổ đóng kín, Tiểu Thiện giả vờ là nàng ở trong phòng ngủ. Khương Tri Ý lặng lẽ vào cửa, thở ra một hơi dài.
Thư đã gửi đi, mạch cũng đã bắt, bây giờ điều quan trọng nhất của nàng, một là giữ thai, hai là giấu Thẩm Phù, gắng gượng đến lúc phụ thân hồi âm.
Khương Tri Ý vịn bụng cẩn thận nằm xuống, tám năm như một giấc mộng, nàng và Thẩm Phù, cuối cùng vẫn đi đến kết cục này.
Gần trưa, thuốc sắc xong được mang đến, Khương Tri Ý uống một thang, có lẽ có tác dụng an thần, không lâu sau liền mơ màng ngủ thiếp đi.
Trong mơ màng, nàng trở về trang trại ngoại thành tám năm trước, mái tranh thấp tè, cúc dại chớm nở. Trước bàn đá, thiếu niên bịt mắt quay người lại, cong khóe môi: “Đến rồi.”
Khương Tri Ý ngửi thấy mùi hương của lá dâu và hoa cúc, là túi thơm nàng làm cho chàng. Mùi hương ngày càng gần, ngày càng nồng, đột nhiên nghe thấy tiếng gọi của Khinh La: “Tướng gia!”
Khương Tri Ý bừng tỉnh, Thẩm Phù đứng trước giường, qua lớp màn sa nhìn nàng.
Khương Tri Ý không nhìn rõ mặt chàng, giữa nàng và chàng, dường như có một khoảng cách vô tận. Trong cơn mơ hồ, nàng khẽ gọi chàng: “Thẩm Phù.”
Thẩm Phù nhìn nàng, mái tóc nàng rối bù, má phấn phai hồng. Nàng khẽ ngẩng đầu, đôi mắt phủ một lớp sương, ươn ướt: “Tám năm trước ở ngoại thành...”
Tim Thẩm Phù đột nhiên nhảy lên một nhịp.
Tám năm trước, ngoại thành, khoảng thời gian tăm tối nhất đời chàng, cũng là khoảng thời gian tươi sáng nhất đời chàng.
Bí mật chàng giấu kín trong lòng, chưa từng nói với bất kỳ ai.
Thật bất ngờ, lại được nói ra từ miệng một người không ngờ tới.
Sao nàng lại biết?
Thẩm Phù tiến lên một bước, đang định hỏi, Khương Tri Ý đã quay mặt đi: “Chàng về sớm thế.”
Sự chán chường như thủy triều, cuốn trôi đi chút lưu luyến cuối cùng trong giấc mộng.
Sự việc đã đến nước này, còn có gì để hỏi nữa? Chuyện nàng canh cánh trong lòng suốt tám năm, đối với chàng, chẳng qua là không đáng nhắc đến.
Người chàng yêu là Trưởng tỷ, người chàng cầu hôn là Trưởng tỷ. Lần đầu tiên chàng ôm hôn nàng, cái tên chàng gọi cũng là Trưởng tỷ.
“Tám năm trước, ngoại thành...” Thẩm Phù vén màn lên, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào nàng: “Thế nào?”
Khương Tri Ý nhận ra sự vội vã trong mắt chàng. Lạnh lùng như chàng, cũng có lúc sốt sắng ư? Sốt sắng vì chuyện gì?
Nghĩ đến đây, nàng lại thấy buồn cười. Bây giờ chàng vội vì cái gì, tại sao, thì có quan hệ gì với nàng nữa? Nàng lắc đầu: “Không có gì, nhà ta từng có một trang trại ở đó.”
Bây giờ đã không còn nữa. Chuyện lần đó khiến phụ thân nổi trận lôi đình, xử lý tất cả mọi người trong trang trại. Sau đó mưa lớn gây lũ quét, trang trại bị cuốn trôi hoàn toàn, mọi dấu vết đều không còn.
Một lúc sau, Thẩm Phù khẽ “ừm” một tiếng.
Một cảm xúc không nói rõ thành lời, chàng luôn cảm thấy có thứ gì đó ngay trước mắt, nhưng chưa kịp nắm bắt, nó đã tuột khỏi kẽ tay.
Trang trại đó chàng biết, chàng từng quay lại xem mấy lần. Sau trận lụt chỉ còn lại vài bức tường đổ nát, mọi thứ của tám năm trước đều đã biến mất không dấu vết, cùng với tình yêu nồng cháy một thời của chàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


