Bây giờ nghĩ lại, người thân bạn cũ của nàng có ai mà không phải là gia đình quan lại? Quy củ, quy củ, Thẩm Phù chỉ dùng hai chữ nhẹ bẫng đã cắt đứt nàng với mọi thứ trong quá khứ một cách tàn nhẫn.
Nước mắt làm ướt áo, cũng làm mềm lòng Hoàng Tĩnh Doanh, nàng ấy đưa tay ôm lấy nàng: “Ai giận muội chứ? Nếu ta giận, hôm nay đã không đến.”
Nàng ấy đưa tay lau nước mắt cho nàng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc: “Nói đi, đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại hẹn ta gặp mặt lén lút, tại sao lại nhờ ta âm thầm mời đại phu giúp muội?”
Khương Tri Ý ngửi thấy mùi hương mộc lan quen thuộc trên người nàng ấy, những năm tháng thiếu nữ yên bình tĩnh lặng tức thì ùa về trước mắt. Khi đó nàng vẫn chưa gả cho Thẩm Phù, khi đó phiền não lớn nhất của nàng cũng chẳng qua là làm sao để sưởi ấm trái tim băng giá của Thẩm Phù.
Bây giờ, nàng đã dốc hết sức lực, thương tích đầy mình, nhưng biết đường lạc lối quay về cũng chưa muộn. Khương Tri Ý tựa vào lòng Hoàng Tĩnh Doanh: “Doanh tỷ tỷ, ta có thai rồi.”
“Thật sao?” Hoàng Tĩnh Doanh mừng rỡ ôm chầm lấy nàng: “Mấy tháng rồi? Có khó chịu không? Có nôn không? Ôi, sao muội không nói sớm? Lúc này không nên để muội chạy lung tung, phải là ta đến thăm muội mới đúng!”
Nước mắt vừa lau khô lại trào ra, Khương Tri Ý nghẹn ngào. Ba ngày rồi, từ lúc biết mình có thai đến bây giờ, đây là người đầu tiên vui mừng cho nàng. Có lẽ đây mới là sự đối đãi bình thường mà nàng đáng được nhận? Chứ không phải như nàng bây giờ, vì để đứa bé này có thể sống sót, một mình đơn độc đối phó với Thẩm Phù, tâm lực kiệt quệ.
Nàng nghẹn ngào nắm lấy tay Hoàng Tĩnh Doanh: “Ta muốn hòa ly với Thẩm Phù.”
Hoàng Tĩnh Doanh sững sờ. Tỷ muội bao năm, Khương Tri Ý đối với Thẩm Phù dốc hết ruột gan ra sao nàng ấy đều thấy rõ. Bây giờ đã có thai, đáng lẽ là khoảnh khắc hạnh phúc nhất, tại sao lại đột nhiên muốn hòa ly?
Nhìn kỹ lại, nàng ấy thấy trên mặt nàng có mấy nốt đỏ nhàn nhạt, tựa như vết sẹo chưa lành. Sắc mặt nàng trắng gần như trong suốt, giống như sương tuyết sắp tan, như lưu ly dễ vỡ. Trước đây nàng có khuôn mặt trái xoan thanh tú, bây giờ gầy đến mức chỉ còn lại chiếc cằm nhọn hoắt, đôi mắt màu hổ phách mờ mịt, giấu trong đó vô số tâm sự.
Nếu không phải Thẩm Phù khiến nàng đau lòng khổ sở, sao có thể gầy đến thế này? Hoàng Tĩnh Doanh đau lòng: “Đừng sợ, dù muội muốn thế nào, ta đều ở bên muội.”
Khương Tri Ý mắt nhòa lệ. Có lẽ bát tự của nàng bạc bẽo, vận số không may, nhưng về phương diện bạn tri kỷ, đời này nàng không thiệt. Nàng nắm chặt tay Hoàng Tĩnh Doanh, kể tỉ mỉ chuyện mấy ngày nay: “Chuyện ta có thai vẫn đang giấu Thẩm Phù, chàng nói nếu ta có thì phải bỏ đi...”
“Cái gì?” Hoàng Tĩnh Doanh kinh hãi.
Nửa tuần trà sau.
Nàng khẽ nói: “Ta đã quyết định hòa ly, chỉ là chuyện này cần phải do phụ thân của ta chủ trì mới được, ta không tìm được đường đáng tin cậy để gửi thư.”
Trạm dịch của quan phủ là nhanh nhất, nhưng Thẩm Phù thân là Tả tướng, chỉ một chút sơ sẩy là sẽ truyền đến tai chàng. Bên Hầu phủ tuy có người chuyên qua lại Tây Châu, nhưng nếu để mẫu thân biết được, cuộc hôn nhân này, vẫn là không ly hôn nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


