“Là mạch hỉ sao?”
Giọng nói khẽ khàng vang lên từ trong mũ trướng, đại phu ngẩng đầu nhìn nữ tử vừa lên tiếng.
Mũ trướng che khuất đầu và mặt nàng, nhưng qua giọng nói có thể đoán được đây là một nữ tử trẻ tuổi.
Nữ tử ngẩng đầu, làn lụa xanh rũ nơi vành mũ hơi lay động, tựa như gợn sóng lăn tăn trong gió: “Có điều gì?”
Có điều mạch tượng yếu ớt vô lực, thai này... khó mà giữ được. Đại phu thở dài: “Phu nhân còn trẻ như vậy, cớ sao lại uống thuốc tránh thai? Giờ đây thai tượng rất không ổn, chỉ e rằng...”
“Có giữ được không?” Nữ tử vội vã truy hỏi.
Giọng nàng nghẹn ngào, đại phu trong lòng không đành, bèn không nói quá nặng: “Tại hạ học thức nông cạn, lực bất tòng tâm, phu nhân nên đến chỗ khác hỏi thử xem sao?”
Một lúc lâu sau, nữ tử mới ngơ ngẩn đáp một tiếng.
Nha hoàn bước lên đỡ nàng dậy, nữ tử lảo đảo bước ra khỏi cửa. Gió nhẹ thoảng qua, nâng tấm lụa xanh, để lộ nửa gương mặt thanh tú như ngọc, hàng mi dài rũ xuống thấm ánh nắng, phản chiếu một tia sáng lấp lánh.
Đại phu bất giác nín thở. Khi hoàn hồn lại thì nữ tử đã khuất dạng nơi đầu ngõ.
Ông ta suy nghĩ mãi không ra. Dung mạo và khí chất như vậy, sao lại đơn độc đến nơi y quán hẻo lánh này bắt mạch? Lại còn uống thuốc tránh thai để đến nông nỗi này?
...
Khương Tri Ý bước ra khỏi con ngõ nhỏ trong cơn hoảng hốt.
Đây là vị đại phu thứ hai nàng tìm trong ngày, lời ông ta nói gần như giống hệt người trước.
Vì sợ bại lộ nên nàng đã chọn những nơi vắng vẻ, tìm đại phu không thể nhận ra nàng. Nhưng nàng đã tìm hiểu kỹ từ trước, hai người này hành nghề nhiều năm, am hiểu phụ khoa, lời họ nói chắc chắn không sai.
Khương Tri Ý buộc phải chấp nhận sự thật này. Sau hai năm thành thân với Thẩm Phù, cuối cùng nàng cũng đã mang thai. Nhưng e là đứa trẻ này không giữ được.
Khương Tri Ý ngơ ngác ôm lấy bụng dưới vẫn còn phẳng lì.
Đứa con của nàng, đứa con mà khi vừa gả cho Thẩm Phù, nàng đã từng mong mỏi biết bao. Vậy mà nàng vừa mới biết đến sự tồn tại của nó thì đã phải đối mặt với việc mất đi sao?
“Cô nương...” Nha hoàn Khinh La siết chặt tay đỡ lấy nàng: “Có cần bẩm báo với cô gia rồi nhanh chóng mời Đại phu đến dưỡng thai không?”
Khương Tri Ý nhìn nàng ấy qua lớp lụa xanh mỏng mơ hồ. Có nên nói với Thẩm Phù không? Đứa trẻ này vốn là ngoài ý muốn. Xưa nay Thẩm Phù chưa từng muốn có con. Trong hai năm qua, nàng đã uống thuốc tránh thai không biết bao nhiêu lần rồi.
Chàng có muốn giữ lại đứa trẻ này không?
Trái tim như rơi xuống vực thẳm, nhưng trong đó lại nhen nhóm một tia hy vọng mong manh.
Có lẽ Thẩm Phù không muốn con chỉ vì chưa từng có? Nếu chàng biết đã có con, là đứa con của hai người họ, có lẽ chàng sẽ thay đổi ý định chăng?
Giống như nàng vậy. Khi bị ép uống từng bát từng bát thuốc tránh thai, nàng cũng từng nghĩ bản thân có thể thuận theo ý chàng, không cần con. Nhưng giờ đây biết đến sự tồn tại của đứa trẻ, nàng mới nhận ra mình khát khao đến nhường nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


