Bờ vai nữ nhân co rúm lại vì lạnh, mười đầu ngón tay đông cứng đến ửng đỏ, đôi môi khẽ thở ra làn sương trắng mờ ảo.
Khương Ninh Tuệ thái rau xong lại tất bật chạy qua bếp lò nhóm lửa. Khóe mắt nàng quét thấy cửa bếp chợt tối sầm lại, ngẩng đầu lên liền thấy Bùi Đạc đang xách một túi đồ bước vào.
Nam tử đặt chiếc túi đen lên bàn: “Tẩu tẩu, đây là thịt muối phụ thân ta mang lên, lúc nấu cơm tẩu thái một ít bỏ vào nhé. Bấy lâu nay ta toàn ăn thịt nhà tẩu, tẩu tẩu không cần phải khách sáo với ta.”
Lời nói cuối cùng của đối phương khiến những lời Khương Ninh Tuệ chực chờ thốt ra lập tức mắc kẹt lại nơi cuống họng.
Nàng đành cúi đầu đáp: “Được.”
Bùi Đạc rũ mắt, ánh nhìn lướt qua những đầu ngón tay đỏ ửng của Khương Ninh Tuệ: “Ta còn một chuyện này muốn làm phiền tẩu tẩu.”
Khương Ninh Tuệ đứng dậy: “Công tử cứ nói đi, không cần khách sáo với ta đâu.”
Bùi Đạc: “Ta vào mùa đông thích trong phòng lúc nào cũng ấm áp như mùa hè. Bởi vậy, đành phiền tẩu tẩu mỗi ngày lui tới phòng ta thêm vài bận, bỏ thêm chút than vào chậu lửa để sưởi ấm phòng, tẩu không cần phải tiết kiệm than cho ta đâu.”
Khương Ninh Tuệ nhớ tới bao tải than củi to bự chảng mà Bùi phụ cất công chuẩn bị cho Bùi Đạc.
Ngẫm lại, chắc hẳn Bùi phụ cũng biết thói quen này của nhi tử.
Chỉ là người không có ở nhà mà vẫn phải sưởi ấm phòng nóng bức như thế, Khương Ninh Tuệ ít nhiều cũng thấy xót ruột thay cho đống than củi ấy, nhưng nàng vẫn khẽ gật đầu: “Được.”
Chân mày nam tử thoáng giãn ra: “Làm phiền tẩu tẩu rồi.”
Khương Ninh Tuệ nấu nướng rất thoăn thoắt, chẳng mấy chốc đã làm xong bữa trưa. Triệu Tri Học buông sách vở xuống, cùng Bùi Đạc kẻ trước người sau bước vào bếp.
Hôm nay ngay cả lúc ăn cơm Triệu Tri Học vẫn đang mải ngẫm nghĩ lại những điểm cốt lõi phu tử dạy ban sáng, ăn xong, hắn ta cùng Bùi Đạc trở lại học đường.
Khương Ninh Tuệ dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, bưng chậu than vào trong phòng Bùi Đạc.
Đây là lần thứ ba nàng bước chân vào phòng hắn.
Lần đầu tiên là bị phu quân kéo vào, làm chuyện chăn gối phu thê với hắn ta ngay trên giường của Bùi công tử.
Lần thứ hai là vào dọn dẹp, xếp gọn đệm giường vừa giặt sạch cho phu quân.
Và bây giờ là lần thứ ba.
Căn phòng lạnh lẽo thấu xương, cũng hệt như căn phòng của nàng và phu quân, chẳng có lấy một tia ấm áp.
Mùi hương tuyết tùng nhàn nhạt kia tựa như băng sương tuyết lạnh áp sát vào da thịt, vương vấn trên những lọn tóc, thậm chí trong từng hơi thở cũng tràn ngập mùi hương tuyết tùng, khiến Khương Ninh Tuệ trong một khoảnh khắc bất chợt nảy sinh ảo giác.
Dường như Bùi Đạc đang đứng ngay sau lưng nàng, có một đôi cánh tay vô hình đang vòng ôm lấy nàng, bao vây nàng vào trong mùi hương tuyết tùng ấy, khiến nàng từ đầu tới chân đều nhuốm đầy khí tức của hắn.
Mười mấy năm qua, đây là lần đầu tiên Khương Ninh Tuệ cảm nhận được sự ấm áp của mùa đông.
Thật dễ chịu.
Dễ chịu đến mức nàng có chút không nỡ rời khỏi căn phòng ấm áp này.
Nhưng đây dù sao cũng là phòng của Bùi công tử. Dẫu có quyến luyến hơi ấm ấy đến đâu, nàng cũng không thể ở lại quá lâu.
Khương Ninh Tuệ đóng cửa bước ra ngoài, vừa hay gặp Mục Hoa gõ cửa đi vào.
Mục Hoa dắt theo nhi tử, cười nói: “Tiểu nương tử, sáng nay ta nghe người ta nói ở bến sông vừa kéo được một mẻ cá tôm tươi, giá lại rẻ lắm. Muội có muốn đi xem không?”
Đôi mắt hạnh của Khương Ninh Tuệ cong cong: “Ta đi.”
Nhân lúc còn rẻ, nàng định mua ít cá tôm về cải thiện bữa ăn cho phu quân và Bùi công tử.
Thật ra, một lượng bạc Bùi công tử đưa đủ để hắn ngày nào cũng được ăn ngon.
Nhưng nàng không thể làm vậy.
Hiện giờ ba người cùng ăn chung một bếp. Nếu nàng chỉ vì Bùi công tử đưa nhiều tiền mà để hắn ăn ngon hơn, chẳng phải nàng và phu quân đã lợi dụng hắn sao?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


