Khương Ninh Tuệ không ngờ vẫn bị Bùi Đạc nhìn thấu.
Nàng vẫn không ngẩng đầu lên, nhưng cái đầu thì gật gật.
Bùi Đạc tinh ý nhận ra vành tai nàng dường như còn đỏ hơn ban nãy rất nhiều, hàng chân mày thanh tú khẽ nhướng lên.
Ăn trưa xong, Triệu Tri Học và Bùi Đạc tới học đường.
Buổi chiều Mục Hoa dắt con tới viện tìm Khương Ninh Tuệ nói chuyện giải sầu, ở chơi tới tận lúc sắp sửa làm cơm tối mới về. Khương Ninh Tuệ làm xong bữa tối, sắc trời cũng đã tối dần.
Nàng đợi trái đợi phải mà chẳng thấy bóng dáng phu quân và Bùi công tử đâu, bèn xách đèn dầu ra ngoài viện chờ, thất thần ngóng nhìn con ngõ sâu hun hút.
Phía sau lưng, ba tiếng bước chân dần dần ép sát. Hai kẻ túm chặt một chiếc bao tải to tướng, bên hông giắt gậy gộc, kẻ còn lại vung gậy, từng bước từng bước rón rén áp sát nam tử phía trước.
Nếu như nam tử phát hiện ra bọn chúng trước, hắn ta sẽ thừa cơ giáng cho hắn một gậy vào đầu.
“Trùm hắn!”
Một kẻ khẽ quát, hai kẻ đồng loạt giương cao chiếc bao tải, mắt thấy sắp sửa trùm lên đầu Bùi Đạc.
Ai ngờ bóng dáng cao ngất của nam tử bỗng nghiêng sang một bên, chưởng phong xé gió như lưỡi đao chặt thẳng vào người bọn chúng. Chỉ với hai đòn, hai tên định trùm bao tải đã phải ôm chặt vai cổ kêu la thảm thiết.
Lãnh trọn hai chưởng đó, thậm chí bọn chúng còn cảm giác xương quai xanh đã gãy nát, cánh tay phải như bị phế bỏ chẳng thể nhấc lên nổi.
Kẻ cầm gậy gộc thấy vậy, nghiến răng nghiến lợi quật thẳng vào đầu Bùi Đạc.
“Mẹ kiếp, lão tử liều mạng với ngươi!”
Chưa đợi đối phương áp sát, mũi chân nam tử đã xoay tròn, một viên đá văng ra găm thẳng vào mu bàn tay đối phương. Lực đạo mạnh đến nỗi viên đá nhỏ găm chặt vào trong xương thịt đối phương.
Kẻ nọ trừng mắt khiếp đảm, cơn đau đớn lúc này mới ập tới, tiếng kêu la thảm thiết lập tức vang vọng khắp con ngõ.
Khương Ninh Tuệ ở đằng xa loáng thoáng nghe thấy tiếng kêu la thảm thiết.
Trong lòng nàng hoảng hốt, phu quân và Bùi công tử giờ này còn chưa về, có khi nào đã xảy ra chuyện gì rồi không?
Khương Ninh Tuệ vừa lo lắng vừa sốt ruột, xách đèn dầu soi đường dò dẫm bước về phía trước.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vụn vặt vang lên trong con ngõ sâu hẹp. Khương Ninh Tuệ lên trấn cũng đã được mười mấy ngày, Bùi Đạc đối với tiếng bước chân của nàng đã thuộc nằm lòng.
Nam tử rũ mắt, ánh nhìn lạnh lẽo nhạt nhẽo liếc qua ba kẻ đang kêu la thảm thiết, hàng chân mày thanh tú hơi nhíu lại.
“Ồn ào.”
Nam tử chỉ vung một cước đã đá văng kẻ núp ở góc tường bay đập vào hai kẻ kia. Ba gã nam nhân to xác đập mạnh vào nhau, ngay cả một tiếng kêu thảm thiết cũng chẳng kịp phát ra đã lăn đùng ra bất tỉnh.
Bùi Đạc bước vào ngõ hẹp, trong đôi con ngươi đen nhánh phản chiếu một bóng hình mảnh mai, nhỏ bé.
“Bùi công tử?”
Khương Ninh Tuệ nâng ngọn đèn dầu lên cao hơn chút nữa, mượn chút ánh sáng le lói nhìn rõ người đang đứng cách vài bước chân.
Nam tử khoác túi sách trên vai, ánh trăng vằng vặc hắt lên một nửa người hắn, chia dung mạo anh tuấn thanh tú của hắn thành hai mảng sáng tối rõ rệt.
Nửa khuôn mặt bị bóng tối nuốt chửng, ánh mắt tối tăm sâu thẳm không nhìn ra bất kỳ cảm xúc nào, đường nét trên khuôn mặt sắc bén như dao, nửa khuôn mặt được ánh trăng ưu ái, dáng vẻ thanh lãnh, ôn hòa.
Ánh mắt Bùi Đạc dừng lại trên người Khương Ninh Tuệ, giọng nói vẫn thanh lãnh lạnh nhạt như thường lệ: “Sao tẩu tẩu lại tới đây?”
Khương Ninh Tuệ: “Ta nghe bên này có động tĩnh, lại đợi mãi không thấy công tử và phu quân về, lo lắng hai người gặp chuyện chẳng lành nên ra ngoài xem sao.”
Bùi Đạc bước tới vài bước, dáng người cao ngất được bao phủ bởi ánh đèn dầu, hiện rõ phong thái sáng rỡ như trăng thanh gió mát. Hắn đáp: “Chỉ là ba tên bợm nhậu đánh nhau thôi. Triệu huynh đang thỉnh giáo phu tử vài vấn đề, phải muộn hai khắc nữa mới về.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)

