“Tôi nói rồi, ba không có nhà.” Khương Dao cong môi kiêu ngạo: “Ba đã quên mất hôm nay cô phải về nhà rồi. Mà cô lại gả cho loại người như vậy, còn cần ba chuẩn bị tiệc mừng cho cô sao? Ha, như vậy còn chưa đủ mất mặt sao.”
“Tôi không cần tiệc lại mặt.”
Khương Xán đột nhiên đứng lên, ngăn ở trước mặt Khương Dao: “Tôi muốn của hồi môn của tôi.”
“Của hồi môn?”
Khương Dao nhíu mày nhìn cô, khóe miệng hiện lên một nụ cười độc ác: “Đồ cưới gì? Cho tới bây giờ tôi chưa từng nghe nói đến.”
Khương Xán ngẩn ngơ, tim đập thình thịch dữ dội.
Vào khoảng khắc đó, mọi sự oán giận, không cam lòng và hận thù trào dâng trong lòng cô. Cô biết rằng mình sinh ra trong một gia đình bình thường và bị coi là đứa con ngoài giá thú ngay từ khi bước vào thế giới này. Nhưng cô không thể chọn nơi sinh của mình, ngay cả khi sống trong bóng tối suốt nhiều năm, cô vẫn cố gắng hướng về phía ánh sáng mặt trời.
Cô tin rằng không có cô gái bình thường nào đồng ý với yêu cầu vô lý như vậy là kết hôn với người không quen biết.
Cô chỉ muốn cứu mẹ mình.
Tại sao họ lại tước đi cả niềm hy vọng nhỏ nhoi này của cô.
Khương Dao hừ lạnh một tiếng, xoay người chuẩn bị đi lên lầu, lại bị Khương Xán giữ lại.
“Đừng đi, giải thích rõ ràng đi.”
“Cô đang nói gì thế?” Khương Dao véo mạnh vào cánh tay cô.
Khương Xán cảm thấy đau đớn, liên tục lùi về sau. Phần sau đầu của cô đập mạnh vào tường và tai cô ù đi.
Cô ngẩng đầu, thấy Khương Dao cười càng lúc càng lớn: “Khương Xán, cô đã là phụ nữ có chồng, một chậu nước bẩn đổ đến chỗ hẻo lánh nghèo nàn kia. Sau này đừng nghĩ đến chuyện có quan hệ gì đến nhà họ Khương nữa.”
“Nhưng ... ba đã đích thân hứa với tôi rồi.” Khương Xán khẽ cắn răng: “Chỉ cần tôi thay chị gả đi, thì sẽ cho tôi một khoản đồ cưới phong phú, có thể để cho mẹ tôi ...”
“Có thể cho mẹ cô ở phòng bệnh tốt, dùng tiền mua thuốc nhập khẩu?” Khương Dao cười lên ha ha: “Em gái ngốc của tôi, cô còn nhớ rõ nắm đó tại sao ba lại đuổi cô và mẹ của cô ra khỏi cửa không?”
Khương Xán im lặng không lên tiếng, cảm giác lạnh lẽo len lỏi trong lòng.
“Không phải cái người mẹ không biết kiềm chế của cô, không biết từ đâu mang thai một đôi con hoang, chọc ba giận dữ.”
“Khương Xán, tiện nhân thì nên xuống địa ngục. Cô cho rằng ba sẽ cứu bà ta? A, ba thì ước gì bà ta chết ở bên ngoài.”
“Không ...” Mắt Khương Xán đỏ hoe, cô cố gắng hết sức để kiềm chế, nhưng nước mắt vẫn không ngừng rơi.
“Mẹ tôi không phải người như vậy. Bà ấy bị gài bẫy ...”
“Ý cô là bị mẹ tôi gài bẫy sao?”
Khương Dao lên giọng cao hơn một quãng tám và trừng mắt nhìn cô một cách hung dữ.
Ánh mắt của Khương Xán lạnh lẽo, cô nhớ mẹ cô từng nói rằng một người càng chột dạ thì càng giả vờ mạnh mẽ hơn.
“Tôi không nói thế.” Cô lau nước mắt, bình tĩnh nói: “Thật ra cả chị và tôi đều không biết chuyện gì xảy ra ở thế hệ trước. Cho nên sau này hãy cẩn thận lời ăn tiếng nói của mình. Nếu chị còn dám bất kính với mẹ tôi nữa, tôi sẽ không bỏ qua cho chị đâu.”
“Ồ, vậy thì cô phải có khả năng này đã.”
Khương Dao cười lạnh hai tiếng, cố ý vén tóc ra sau để lộ sợi dây chuyền kim cường vừa mới mua.
“Thế nào? Có đẹp không?” Cô ta nhìn Khương Xán với vẻ khiêu khích. “Tôi mới mua chiếc vòng cổ này. Nó thực sự không rẻ đâu. Nó có giá ba trăm ngàn.”
Khương Xán ngẩn ra.
Khương Dao hung hăng nói, nhấn mạnh từng chứ: “Tôi dùng của hồi môn của cô mua đấy.”
“Chị ...”
“Nói thật với cô, ba chưa từng nghĩ tới chuyện cho cô của hồi môn. Để cô thay thế tôi đã là cho cô mặt mũi rồi. Khương Xán, đừng vô liêm xỉ.”
Khương Xán cắn chặt môi, toàn thân run lên vì tức giận, nhưng lại không thể làm gì được.
Cô nhìn thấy nụ cười đắc ý của Khương Dao, sau đó người giúp việc lịch sự “mời” cô ra ngoài. Cô bước ra khỏi nhà trong trạng thái choáng váng.
Bầu trời xám xịt và không khí có mùi ẩm ướt.
Thời tiết mùa này hay thay đổi đột ngột. Mưa lớn có thể đến bất ngờ và làm cô trở tay không kịp.
Khương Xán không thể làm gì khác hơn là tăng nhanh bước chân đi về phía trạm xe buýt.
“Tam gia, cô Khương đã đi ra.”
“Ừ.” Cố Mang tháo găng tay ra, tiện tay ném ở một bên, thao từng lớp từng lớp băng gạc quấn quanh tay anh ra: “Cô ấy thế nào rồi?”
“Trông có vẻ không được tốt lắm.”
Lông mày của người đàn ông nhíu lại.
“Cô Khương có vẻ không vui, tôi nghĩ cô ấy bị ức hiếp. Tôi hỏi thăm người nhà họ Khương thì thấy cô ấy không lấy được của hồi môn, còn bị chị gái làm nhục.”
Cố Mang nắm chặt tay, trong mắt hiện lên một tia lạnh lẽo.
“Của hồi môn của cô ấy là bao nhiêu?”
“Rất tốt.” Cố Mang cười lạnh. “Tôi sẽ dùng mảnh đất này để đánh thức đám người đầu óc ngu ngốc trong nhà họ Khương.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


