Sắc mặt Khương Xán thay đổi, tim đập nhanh.
Có phải anh đã phát hiện ra điều gì rồi không?
Hay là nghe người khác nói nhà họ Khương dùng con gái riêng để mạo danh và thực hiện hôn ước? Họ nói anh cưới một cô gái giả, không phải là con gái nhà họ Khương sao?
Tất cả đàn ông đều có lòng hư vinh, cũng hi vọng mình cưới được một người phụ nữ xinh đẹp trắng trẻo và giàu có, thay vì một cô bé Lọ Lem tối tàn như cô.
Khương Xán hơi cúi đầu, bồn chồn dùng hai bàn tay nhỏ xoa xoa góc quần áo.
Cô cố gắng tự nhủ rằng mình không thể thừa nhận điều đó, Cố Mang đã đánh nhau và đi tù ...
Nếu anh làm ầm lên thì hậu quả sẽ vô cùng thảm khốc.
“Ồ, anh đang nói gì thế?” Cô nhìn anh bằng đôi mắt sáng ngời, cố gắng suy nghĩ để thay đổi chủ đề.
“À, nhân tiện, tháng này tôi không bán được nhiều hàng, tháng sau tôi phải cố gắng hơn nữa. Tôi ... có thể tôi sẽ không thường xuyện về nấu ăn được, anh tự chăm sóc bản thân, được không?”
“Được thôi, tôi không phải trẻ con, tất nhiên không có vấn đề gì.”
Cố Mang mỉm cười nhẹ nhàng, chia cho cô nửa phần cơm chiên tôm hùng trên đĩa. Khương Xán nhất quyết không nhận, nhưng Cố Mang trừng mắt nhìn cô, giọng nói bình tĩnh: “Em muốn tôi đút cho em ăn?”
Cô rụt cổ lại và cuối cùng đành phải đầu hàng.
Một lúc sau, điện thoại của Cố Mang rung lên, là tin nhắn của Bạch Cảnh Uyên.
Anh bình tĩnh nhìn xung quanh và thấy Bạch Cảnh Uyên đang cười toe toét với anh cách đó không xa. Diệp Sâm đứng bên cạnh cũng đang che miệng.
“Tôi đi vệ sinh chút.” Cố Mang nói giọng đều đều, nói Khương Xán, quay người đi đến góc hành lang nhà hàng.
Bạch Cảnh Uyên cuối cùng cũng nhịn không được cười: “Cặp đôi này thật sự thích chia sẻ hạnh phúc. Một đĩa cơm tôm hùm, mỗi người một thìa, đầu chạm đầu ... Tam ca, sao trước đây tôi không biết anh lại là người lãng mạn như vậy?”
“Tam ca, đừng trách cậu ta tò mò. Thật ra ngay cả tôi cũng rất kinh ngạc.” Diệp Sâm khẽ cười: “Xem ra anh và cô ấy ... sống rất tốt?”
“Bây giờ tôi chỉ muốn giữ mình ở mức khiêm tốn thôi.” Cố Mang bình tĩnh nói: “Tôi chỉ ở chung với cô Khương này thôi, không quan trọng là tốt hay xấu, một ngày nào đó tôi sẽ rời khỏi chỗ này.”
Diệp Sâm cười, không nói nhiều.
Bạch Cảnh Uyên nhìn Khương Xán, sau đó quay lại cười tinh nghịch, nịnh nọt nói: “Tam ca, lát nữa tôi giúp anh ăn một bữa cơm miễn phí nhé?”
“Cậu?” Cố Mang nhói mày suy nghĩ một lát: “Miễn phí thì thôi đi, hãy giảm giá cho cô ấy đi. Nếu không, cô ấy sẽ không thể an tâm ăn uống được.”
“Được, được thôi.” Bạch Cảnh Uyên đã rút ra bài học và làm theo lời Tam thiếu gia nói: “Vậy thì tôi sẽ chào hỏi với họ.”
Lông mày Cố Mang vừa động: “Khách sạn này là của nhà cậu?”
Bạch Cảnh Uyên gãi đầu: “Ông chủ là chú họ của tôi.”
“Nhà họ Bạch của cậu ở Giang Châu cũng nhiều sản nghiệp đấy.”
Bạch Cảnh Uyên đứng thẳng người, mặt đầy đắc ý nhiệt tình, chợt bị Diệp Sâm đạp một cái.
Thấy ánh mắt của Diệp Sâm, lúc này anh ta mới phản ứng được: “Tam ca, nếu anh ở Giang Châu cần tôi thì cứ nói cho tôi biết.”
“Ừ.” Cố Mang chắp hai tay sau lưng, khẽ cong môi.
Bạch Cảnh Uyên tính tình vô tư, nhưng làm việc lại rất đáng tin cậy, giờ có chuyện cần anh ta làm.
“Giúp tôi tìm hiểu về bối cảnh của Công ty Ngoại thương Hồng Chương. Ngoài ra, còn có một quản lý tên là Trình Tiêu Tiêu ... hãy cung cấp thông tin của cô ta cho tôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)