Từ lúc vào phòng đến giờ cô vẫn ngồi ở mép giường, vẫn duy trì tư thế này rất lâu, lưng cứng ngắc, váy cưới cũng chưa cởi. Phải đến khi người đàn ông tắm xong và bước ra khỏi phòng tắm, cô mới nhận ra rõ ràng rằng đêm nay cô sẽ trải qua đêm tân hôn với người đàn ông trước mặt.
Tuy nhiên, cô không biết phải làm sao để hòa hợp với người chồng mới của mình, đặc biệt là khi cô chỉ là người thay thế để kết hôn với anh.
Là đứa con riêng của một gia đình giàu có, cô kết hôn với người đàn ông nghèo khó này thay cho chị gái mình, chỉ để thực hiện giao ước hôn nhân mà thế hệ trước của hai gia đình đã lập ra và để có được của hồi môn đáng kể.
Có tiền, bệnh của mẹ mới có thể chữa khỏi, em trai mới có thể tiếp tục đi học, người một nhà mới có thể có cuộc sống tốt.
Khương Xán hít xâu một hơi rồi run rẩy bước vào phòng tắm như một chú thỏ nhỏ: “Tôi ... tôi cũng đi tắm rửa đây.”
Ánh mắt người đàn ông cứng lại.
Khương Xán đứng dậy nhanh chóng chạy vào phòng tắm, vừa định khóa cửa, lại phát hiện cánh cửa gỗ cũ nát kia ngay cả một cái chốt cũng không có. Cô sứng sốt, cuộc sống trước kia tuy không dễ dàng nhưng cũng không đến nỗi nghèo nàn như thế này.
Đôi mắt cô ửng đỏ, ở trong phòng tắm do dự, thật lâu không có cởi quần áo.
Người đàn ông ngoài cửa như hiểu được suy nghĩ của cô, chợt trầm giọng nói: “Tôi ra ngoài hút điếu thuốc, em từ từ tắm.”
Trong lòng Khương Xán căng thẳng, cô dựa vào cửa lắng nghe, bước chân dần rời xa, cánh cửa kẽo kẹt, cô không còn nghe thấy gì nữa.
Một ngày trước lễ cưới, một cơn bão quét qua thành phố, biển quảng cáo rơi vãi và cây gãy đổ nằm rải rác khắp đường phố. Khương Xán đa kết hôn trong lúc hỗn loạn này.
Không có xe hoa xinh đẹp đến đón cô, cô phải đi bộ một đoạn đường dài mới lên được chiếc xe nhỏ bé không mấy nổi bật đó, chạy không biết bao lâu mới vào đến đây, đường nhỏ đầy bùn làm bẩn giày và váy cưới của cô.
Mấy người già nói loại thời tiết này mà kết hôn chắc sẽ không có hạnh phúc.
Chẳng qua Khương Xán đã sớm không có để hạnh phúc của mình ở trong lòng.
Cô vừa lau tóc vừa đi ra khỏi phòng tắm.
Chồng của cô vẫn chưa quay về, điếu thuốc này hút cũng đủ lâu.
Cô nhìn vào ngôi nhà hai gian xây bằng gạch bùn, có chỗ vẫn còn bị dột, mặc dù có chút cũ nát, nhưng ngôi nhà được dọn dẹp cũng không tệ lắm. Khương Xán cười nhạt một tiếng, thừa dịp người đàn ông còn chưa quay lại, sửa sang đơn giản gian phòng từ trong ra ngoài một lần.
Đang lúc cô quỳ ở trên giường kéo chăn xuống thì người đàn ông từ ngoài cửa đi vào.
Khương Xán xoay người lại, động tác có chút lớn, chiếc khăn tắm duy nhất trên người cô cũng tuột xuống. Cô kêu lên một tiếng, hai tay theo bản năng vây quanh thân mình, nhưng ...
Cảnh xuân sắc rực rỡ này đã bị người đàn ông thu hết vào mắt rồi.
Khương Xán luống cuống tay chân tum lấy chăn đắp lên người, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Cổ họng của người đàn ông giật giật, ánh sáng trong mắt anh trở nên sâu và phức tạp hơn. Anh từ từ bước tới gần cô, giọng nói trầm lạnh mang theo chút mơ hồ và khàn khàn: “Đã muộn rồi, chúng ta đi ngủ thôi.”
Lần này, từ “chúng ta” được nhấn mạnh.
Tim Khương Xán như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, cô nhắm chặt mắt lại, đột nhiên cảm thấy một sức mạnh quấn quanh eo mình, cô ngã nào vòng tay người đàn ông, bị anh đè xuống giường ...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



