Bên này xong xuôi, nàng vội vàng ra vườn sau hái rau, lại đổ thêm mấy tấm bánh bột thô và nấu cháo trắng, vội vàng làm xong vừa lúc mọi người về tới cửa.
Vương Hương Nguyệt vào cửa, bỏ cuốc xuống, lúc bà đang định đi lấy nước uống thì thấy trên bàn gỗ ở sân có bốn bát nước vàng óng, rõ ràng là mỗi người một bát, thấy con dâu còn đang bận rộn trong bếp nên cũng bà không hỏi nhiều, bưng bát lên tu một hơi lớn.
Uống một hơi xong, suýt chút nữa thì bà phun nước ra ngoài, bà vội vàng đưa tay ra bịt miệng, nuốt khan nước đã đến bên mép môi xuống, bị sặc đến ho khan.
"Trời đất ơi!! Đây là nước đường ở đâu ra vậy!"
Tiết lão hán nghe vậy bưng bát sành lên, đưa lên mũi ngửi, quả thật là mùi vị ngọt ngào, ông đưa lên miệng nếm thử, mắt lập tức đỏ lên, giơ tay tát một cái vào lưng đứa con trai bên cạnh.
"Ngươi! Sáng nay mới bán thỏ xong, ngươi đã đi mua đường hả? Đồ hoang phí!"
"Ông nó à! Có gì từ từ nói!" Vương Hương Nguyệt giật mình, buông bát xuống sau đó lao tới ôm lấy cánh tay Tiết lão hán.
Lông mày Tiết Minh Chiếu giật giật, hắn giơ tay đỡ lấy cái tát của Tiết lão hán, bất lực nói.
"Cha! Đây là đường do Thiền Nhi làm."
Hai lão gia Tiết gia như nghe được điều gì không thể tin được, lập tức đứng hình tại chỗ, đồng thanh kêu lên.
"Con nói cái gì?"
Lúc Vân Thiền bưng đường cây chỉ cụ ra ngoài thì thấy cảnh tượng này. Ba người nhà họ Tiết đứng túm tụm bên bàn, ngây người ra, không biết đang làm gì.
Nàng chớp mắt, khó hiểu hỏi: "Mọi người làm sao vậy?"
Tiết lão hán run tay, chỉ vào bát nước đường trên bàn: "Nữ nhi à, A Chiếu nói nước đường này là do con tự làm? Con biết làm đường à?"
Vân Thiền ngoan ngoãn gật đầu.
Tiết Minh Chiếu đứng bên cạnh bĩu môi: "Cha, cha nên gọi nàng ấy là con dâu."
Thấy Vân Thiền gật đầu, Tiết lão hán ngửa mặt lên trời cười lớn, lại một lần nữa vỗ vào lưng con trai: "Con dâu cái gì, sau này Thiền Nhi chính là nữ nhi ruột của ta! Là nữ nhi vàng bạc châu báu mà Tiết gia ta rước về!"
Nói xong ông còn liếc xéo con trai: "Nhìn người ta rồi nhìn lại ngươi xem!"
Tiết Minh Chiếu bất đắc dĩ.
Vân Thiền cười tủm tỉm đưa chiếc đĩa trên tay đến trước mặt cha chồng: "Trên núi có nhiều cây chỉ cụ, con thấy ngọt nên hái về ngào đường, cha nếm thử xem."
Tiết Minh Chiếu cũng cầm một viên, đưa viên đường bọc bột nếp lên nhìn dưới ánh mặt trời rồi mới cho vào miệng, tiếp lời.
"Lúc sáng chúng con đi xem thì đã tăng giá lên 90 văn, 100 văn một cân rồi."
"Trời đất ơi, vậy thì nhà nào mới ăn nổi!" Vương Hương Nguyệt vỗ ngực, nhìn lại đường trong đĩa của Vân Thiền, ánh mắt càng thêm nóng bỏng.
Tiết lão hán cảm thán: "Chắc là do trận mưa mấy hôm trước, thêm một thời gian nữa, chắc giá lương thực cũng sẽ tăng, giá đường này tăng còn nhanh hơn cả lương thực."
"Cây chỉ cụ này đều mọc hoang trên núi, không ngờ lại có thể làm ra thứ quý giá như vậy! Thật tốt quá!"
"Gần như là mua bán không vốn liếng! 90 văn/cân!"
Thấy bọn họ thảo luận vui vẻ, như thể đống đường này sắp biến thành đậu vàng vậy, Vân Thiền nhịn không được mà phải dội cho bọn họ một gáo nước lạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-328046.png&w=256&q=75)