Đây là lần đầu tiên anh đến nhà cô. Sau khi vào phòng, anh có chút ngượng nghịu ngồi trên ghế sofa, còn cô thì đặt đồ ăn trước mặt anh. Dưới ánh mắt dõi theo của anh, cô lục tìm hộp thuốc từ trong tủ ra.
"Suốt ngày chạy đôn chạy đáo bên ngoài, tôi đoán chắc anh cũng đói rồi, ăn chút gì đi."
Cô đi tới bên cạnh sofa, mở hộp thuốc ra, lấy thuốc mỡ rồi chăm chú nhìn anh.
Đáy mắt anh thoáng qua một tia ngạc nhiên, không ngờ món ăn nhẹ này lại là do cô đặc biệt mua cho mình.
Chờ anh lấp đầy bụng xong, Ôn Thập Nhất bỗng nhiên nói: "Anh cởi áo ra đi."
Anh sững sờ mất một giây, như thể không tin nổi vào tai mình vừa nghe thấy gì.
Đối mặt với ánh mắt ngỡ ngàng của anh, Ôn Thập Nhất tiếp tục nói: "Vết thương trên người cũng cần phải xử lý, mau cởi ra đi. Nếu anh cảm thấy ngại thì tôi về phòng, anh tự mình bôi thuốc cũng được."
"Khụ khụ."
Có lẽ là lời nói của cô quá mức trực tiếp, Tần Du hắng giọng, không nhịn được mở miệng: "Cô là con gái, đêm hôm khuya khoắt mời đàn ông về nhà, còn bắt người ta cởi áo, bộ không sợ xảy ra chuyện sao?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

