“Với tư cách là nô lệ của tôi, lúc không có tiết cô nên làm gì mà còn cần tôi phải sắp xếp sao?”
Giọng điệu của Tề Cận Dã u ám vô cùng: “Lập tức cút qua đây cho tôi.”
“Dã thiếu, xin lỗi anh, sau khi dọn ra khỏi nhà họ Long tôi vẫn chưa tìm được phòng, hôm nay đã hẹn môi giới đi xem nhà, hiện tại đã rời khỏi trường rồi, đợi tôi bận xong việc bên này rồi đi tìm anh được không?”
Nghe vậy, Tề Cận Dã cười lạnh một tiếng: “Cô đang bắt tôi phải phối hợp theo thời gian của cô đấy à?”
Ôn Thập Nhất thầm mắng vài câu trong lòng, cái tên này đúng là loại người được đà lấn tới.
“Tôi sắp đến nơi rồi, chỉ một tiếng là xong thôi, tín hiệu không tốt, cúp máy trước đây.”
Cô nói thật nhanh, không cho anh cơ hội mở miệng lần nữa mà trực tiếp cúp điện thoại.
Tại sân bóng rổ, Tề Cận Dã bị cúp máy trân trối nhìn chằm chằm vào điện thoại với vẻ không thể tin nổi.
Người phụ nữ đáng chết này, thế mà dám phớt lờ anh như vậy?
Bên này, sau khi xem phòng xong, Ôn Thập Nhất đã trực tiếp đặt cọc tiền.
Căn phòng này khá gần nhà họ Tần, chỉ cách một con phố, đi học cũng thuận tiện, tuy không gian hơi nhỏ một chút nhưng một mình cô sinh hoạt cũng đủ dùng.
Cô đã thương lượng với chủ nhà, ngày mai sẽ ký hợp đồng.
Rời khỏi nhà thuê, thời gian đã đến 3 giờ chiều, 6 giờ tối nay cô còn phải đi dạy gia sư.
Ôn Thập Nhất chỉ cảm thấy mệt mỏi rã rời cả thể xác lẫn tinh thần.
Giờ mà quay lại trường, không biết sẽ bị Tề Cận Dã hành hạ như thế nào nữa.
Cô bước lên xe buýt, lấy điện thoại ra, soạn sẵn một đoạn văn xin lỗi dài với hy vọng có thể làm Tề Cận Dã bớt giận.
Kết quả là đoạn văn còn chưa soạn xong, một thông báo yêu cầu kết bạn mới đột nhiên nhảy ra.
Cô tiện tay bấm vào, trang cá nhân hiện ra trước mắt là một ảnh đại diện đen trắng hình đôi bàn tay đang chơi dương cầm.
Biệt danh là Black.
Ôn Thập Nhất không nhận ra danh tính đối phương, đang định phớt lờ thì giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên đầy phấn khích: [Mau đồng ý đi! Đây là tài khoản của Hàn Chính Dương đấy!]
“Cậu ta?”
Ôn Thập Nhất vô cùng ngạc nhiên: “Tại sao Hàn Chính Dương lại đột ngột kết bạn với tôi?”
Hệ thống không trả lời nữa, thực ra nó đã phát hiện ra vài điều, nhưng sợ nói ra sẽ làm cô hoảng sợ nên vẫn chọn giữ im lặng.
Cô nhấn đồng ý, ngay sau đó khung chat của hai người đã được đẩy lên vị trí đầu tiên.
Vì không biết mục đích của đối phương, cô gửi một dấu chấm hỏi qua.
Một phút sau, tin nhắn của cậu hiện lên.
Hàn Chính Dương: [Chào bạn học Ôn, tôi là Hàn Chính Dương, kỹ năng bắn cung của cô rất giỏi, hôm nào có cơ hội chúng ta so tài một chút được không?]
Sau khi biết mục đích cậu kết bạn với mình, Ôn Thập Nhất gửi lại một biểu tượng cảm xúc OK.
Hàn Chính Dương quả nhiên rất nhiệt tình, luôn tìm chủ đề để trò chuyện với cô, và cô cũng trả lời rất kịp thời.
Chẳng biết từ lúc nào, Ôn Thập Nhất đã tiết lộ tình hình gần đây của mình cho cậu biết.
...
Quay lại trường học, Ôn Thập Nhất lập tức gọi điện cho Tề Cận Dã, nhưng lần này anh lại không nghe máy.
Bài văn xin lỗi gửi đi đều đã hiển thị trạng thái đã đọc, rõ ràng là anh đang cố tình ngó lơ cô.
Buổi tối cô còn có buổi dạy gia sư, không thể lãng phí thời gian ở đây được, thế là cô đi tìm thời khóa biểu của Tề Cận Dã.
Chiều nay, Tề Cận Dã có tiết học chuyên đề công khai về Tài chính Quốc tế, cô đi đến tòa nhà giảng đường A, tìm thấy phòng học tương ứng rồi đi vào từ cửa sau, tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Đưa mắt quan sát một vòng, Tề Cận Dã đang nằm gục xuống vị trí cạnh cửa sổ để ngủ, rèm cửa đóng kín, bóng dáng anh bao trùm trong bóng tối, bên cạnh có một cô gái rất xinh đẹp đang ngồi.
Cô nhớ cô gái đó có thành tích khá tốt, cùng chuyên ngành với cô, xếp thứ ba trong kỳ sát hạch tháng, vì vẻ ngoài xinh đẹp nên trên diễn đàn trường cũng có không ít bài đăng thảo luận về cô ta.
Lúc này, cô ta có vẻ không tâm trí đâu mà nghe giảng, sự chú ý đều đặt hết lên người Tề Cận Dã bên cạnh.
So với Tề Mục Chi, người đã có vị hôn thê và dường như rất xa vời với họ, thì Tề Cận Dã rõ ràng được các cô gái săn đón hơn nhiều.
Anh đẹp trai, ra tay hào phóng, trên người có khí chất phóng khoáng đầy mê hoặc, hành xử lạnh lùng nhưng lại sẵn sàng vì một câu nói của bạn gái mà lao vào đánh nhau với người khác.
Ngày thường có xe sang đưa đón, sinh nhật thì tổ chức tiệc trên du thuyền cho bạn gái, tặng túi xách và trang sức hàng hiệu, có thứ gì mà không khiến người ta ngưỡng mộ đến mức ghen tị cơ chứ.
Chính vì Tề Cận Dã sở hữu sức hút chết người đó nên vô số cô gái dù biết là thiêu thân lao vào lửa cũng muốn hẹn hò với anh một thời gian.
“Nghe nói đó là mục tiêu mới của Tề Cận Dã, quen nhau ở trường đua xe vào cuối tuần, cô gái đó là bạn gái của một tay đua khác, chắc là sắp chia tay rồi.”
“Có muốn cược một ván không? Xem lần này Dã thiếu mất bao lâu để hạ gục?”
“Tôi cược một tuần.”
“Một tuần? Hừ, tôi cược tối đa ba ngày thôi!”
Nhóm nam nữ ở hàng ghế phía trước đang đặt cược với nhau, Ôn Thập Nhất nghe thấy mà sắc mặt không hề thay đổi.
Lúc này, Tề Cận Dã đang nằm ở kia dường như đã tỉnh ngủ, vừa mới ngồi dậy, cô gái bên cạnh đã có chút ngập ngừng ghé sát vào tai anh nói gì đó.
Anh nhìn cô ta với nụ cười hơi xấu xa, khẩu hình miệng dường như đang nói: “Nếu tôi giúp cô, cô định tạ ơn tôi thế nào đây?”
Kha Oánh đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí nói: “Anh đừng trêu tôi nữa, tôi sắp cuống chết đi được rồi đây.”
Độ cong trên khóe miệng Tề Cận Dã không đổi, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn đi.
Lúc này, điện thoại của Ôn Thập Nhất rung lên, cúi đầu nhìn, quả nhiên là do Tề Cận Dã gửi tới.
Chó điên: [Đi mua một gói băng vệ sinh đi, mười phút, quá một giây thì tính gộp luôn cả nợ cũ.]
Ôn Thập Nhất hít sâu một hơi, nhanh chóng khom người lẻn ra khỏi phòng học, chạy như điên về phía siêu thị của trường.
Siêu thị tiện lợi của Ketaman rất lớn, sau khi Ôn Thập Nhất chạy vào, cô lập tức hỏi nhân viên vị trí của khu đồ dùng sinh hoạt, đợi sau khi lấy được băng vệ sinh, cô vội vàng đi thanh toán, rồi xách túi nilon màu đen chạy về phía tòa nhà giảng đường.
Mười phút, vừa vặn đủ dùng.
Cô thở hổn hển chạy đến phía sau Tề Cận Dã, trực tiếp đưa tay chuyển cái túi qua.
“Dã thiếu, thứ anh cần đây.”
“Cảm ơn.”
Kha Oánh quay người lại, rất lịch sự nói lời cảm ơn với cô, sau khi cầm túi nilon, không hiểu sao cô ta lại có chút do dự, mãi không đứng dậy.
Tề Cận Dã nhìn ra được điều gì đó, bèn nói với Ôn Thập Nhất: “Cởi áo khoác của cô ra đưa cho cô ấy.”
“Chuyện này… không tốt lắm đâu?”
Kha Oánh nhìn thẳng vào Tề Cận Dã, rõ ràng là muốn dùng áo khoác của anh để che chắn.
Nhưng anh lại như không hiểu tâm ý của cô ta, ánh mắt mang theo chút cảnh cáo nhìn chằm chằm vào Ôn Thập Nhất.
Chẳng còn cách nào khác, nô lệ thì không có nhân quyền, cô chỉ có thể cởi áo khoác ra, đưa cho Kha Oánh.
Lúc này, Kha Oánh cũng thực sự đang túng quẫn, vội vã đi xử lý tình huống khẩn cấp, thế nên cô ta cũng không miễn cưỡng thêm nữa, nhận lấy áo khoác của Ôn Thập Nhất buộc quanh eo rồi đứng dậy chạy ra khỏi phòng học.
“Ôn Thập Nhất, lịch trình của cô bận rộn thật đấy nhỉ?”
Tề Cận Dã nheo mắt quan sát cô, lúc này có vẻ cô đã mệt lử, hai tay bám vào lưng ghế của anh, trông như một chú chó nhỏ lang thang không ai nhận nuôi, dáng vẻ vô cùng tội nghiệp.
Thế nhưng Tề Cận Dã là người xưa nay chưa từng có lòng đồng cảm, anh nhếch môi đầy ác ý nói: “Tôi cho phép cô đi dạy gia sư từ bao giờ thế?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

