Cô đang chọn nhà thì bỗng một chiếc xe mô tô dừng lại ngay trước mặt.
"Sao lại đứng thẩn thờ dưới lầu một mình thế này?"
Tần Du nhíu mày nhìn cô, trán anh lấm tấm mồ hôi. Có lẽ sau mấy cú đá ban nãy, nội tạng đã bị tổn thương, trên đường về anh còn nôn ra mấy ngụm máu. Vì không muốn làm Tần Thuật và cô sợ hãi, anh mới tạt đại vào một cửa hàng để thay bộ quần áo sạch sẽ.
Tuy vậy, sắc mặt anh vẫn rất khó coi, bụng dưới quặn thắt từng cơn đau.
Ôn Thập Nhất nhìn anh rồi hỏi: "Anh lại đi đánh nhau đấy à?"
"Xì, trong mắt cô, tôi chỉ là một kẻ đầu đường xó chợ chỉ biết đánh đấm thôi sao?"
Anh tháo mũ bảo hiểm, dựng xe cẩn thận, sau khi rút chìa khóa ra thì cả người đột nhiên đổ ập xuống.
Ôn Thập Nhất nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy anh, ánh mắt đầy lo lắng: "Hình như anh bị thương nặng lắm, sao không đi bệnh viện?"
"Lười tốn tiền."
Hơn nữa, anh cũng muốn về sớm một chút, hẳn là vẫn có thể gặp được cô.
Còn lý do tại sao lại vội vàng muốn gặp cô đến thế, Tần Du cũng lười chẳng buồn nghĩ tới.
"... Nếu sức khỏe của anh có vấn đề gì, bà nội và Tiểu Thuật biết phải làm sao?"
Ôn Thập Nhất không để anh từ chối, trực tiếp bắt một chiếc taxi, đưa anh đến bệnh viện kiểm tra.
Lên xe, Tần Du trông có vẻ rất khó chịu, đầu tựa vào vai cô, giọng nói uể oải: "Đau bụng quá, tôi sẽ không chết đấy chứ?"
Lúc này, nếu ai quen biết Tần Du mà thấy anh trong bộ dạng này chắc chắn sẽ kinh ngạc đến mức rớt cả cằm.
Ôn Thập Nhất lại không cảm thấy anh đang làm sụp đổ hình tượng gì cả, suy cho cùng, khi con người ta đau đớn bệnh tật, luôn có xu hướng dựa dẫm vào người khác, điều này cũng bình thường thôi.
"Chắc là không đâu."
Anh chính là nam chính mà.
Giọng điệu cô nghiêm túc đến đáng sợ, cứ như thể đây là câu trả lời cô đã suy nghĩ rất kỹ càng mới đưa ra được vậy.
Tần Du không nhịn được mà bờ vai run lên, anh đang nén cười đấy, vậy mà Ôn Thập Nhất còn tưởng anh đau quá, vội vàng xoa đầu anh để trấn an.
Đến bệnh viện, Ôn Thập Nhất đăng ký khám, xếp hàng, sau khi kiểm tra xong, bác sĩ giải thích tình trạng của anh là cần phải nằm viện vài ngày.
Thế là cô tất bật đi thanh toán viện phí và làm thủ tục nhập viện.
Trong phòng bệnh, Tần Du ngồi đó với vẻ mặt hơi hậm hực. Anh đã bảo là không cần nằm viện, nhưng cô chẳng thèm đoái hoài, trực tiếp quyết định thay anh luôn.
"Anh cứ yên tâm nghỉ ngơi đi, vừa hay cũng đến cuối tuần rồi, bên chỗ bà nội tôi sẽ giúp anh chăm sóc, còn Tiểu Thuật tan học tôi cũng sẽ đi đón giúp anh."
Cô biết điều anh lo lắng nhất là gì, nên dứt khoát giải quyết hết mọi nỗi lo âu phía sau cho anh.
Tần Du im lặng nhìn cô chăm chú, không biết đang nghĩ gì.
Đúng lúc này, giọng nói của hệ thống đột nhiên vang lên đầy phấn khích.
[Chúc mừng ký chủ! Giá trị hắc hóa của Tần Du -5! Sắp mở tính năng dùng tích điểm đổi hộp quà bí ẩn!]
Ôn Thập Nhất ngạc nhiên ngước mắt lên, thấy dãy số 70 trên đầu Tần Du đã biến thành 65.
Sự nỗ lực cuối cùng cũng có kết quả, cô không kìm được mà rưng rưng nước mắt.
[Phần thưởng dành cho cô là năm điểm tích lũy, hộp quà bí ẩn cần mười điểm mới có thể đổi được, đề nghị ký chủ hãy tiếp tục nỗ lực nhé!]
Nhìn đôi mắt đột nhiên long lanh của cô, Tần Du ngẩn ra, không nhịn được mà lầm bầm: "Thích đến thế cơ à?"
"Cái gì?"
Ôn Thập Nhất đang xúc động nên nghe không rõ lắm, liền nghi hoặc nhìn anh.
"Khụ khụ, không có gì."
Tần Du cụp mắt, đưa số tiền vừa nhận được trong túi cho cô: "Cầm lấy mà dùng, viện phí với tiền sinh hoạt hai ngày này, chỗ này chắc là đủ rồi."
Ôn Thập Nhất mở túi zip ra, lấy một phần mà mình xứng đáng được nhận, sau đó lại nhét phần còn lại vào túi của anh.
"Anh nghỉ ngơi cho tốt, mai tôi lại đến thăm anh."
Lúc này, cô phải về thu dọn đồ đạc để dọn ra khỏi nhà họ Long.
Tối nay chắc không hy vọng gì tìm được nhà rồi, cứ ở tạm nhà nghỉ một ngày, chuyện tìm phòng trọ để mai tính sau.
Thấy cô định đi, Tần Du nhíu mày hỏi: "Cô đang vội lắm sao?"
Ôn Thập Nhất gật đầu, không hề giấu diếm mà nói: "Tôi phải chuyển nhà, không thể ở lại chỗ chủ cũ được nữa, hôm nay phải về sớm dọn dẹp hành lý."
Nghe vậy, anh hơi sửng sốt, hóa ra căn biệt thự đó không phải là nhà cô.
"Cô định chuyển đi đâu?"
"Tìm một nhà nghỉ ở tạm đã."
"Muộn thế này rồi, một đứa con gái như cô mà lại đi ở nhà nghỉ sao?"
Tần Du nhíu mày bảo: "Vừa hay phòng tôi đang để trống, cô cứ qua đó mà ở, đỡ phải đêm hôm chạy đi chạy lại. Với lại, để bà nội và Tiểu Thuật ở nhà một mình buổi tối tôi cũng không yên tâm."
Ôn Thập Nhất suy nghĩ một chút, cũng cảm thấy đây là một ý kiến hay.
"Được, vậy tôi đi trước đây."
...
Sau khi trở về nhà họ Long, Ôn Thập Nhất còn chưa kịp lên lầu đã thấy vali hành lý của mình bị vứt chỏng chơ trong phòng khách, còn có cả những túi bao tải dứa đựng đồ dùng sinh hoạt, khóa kéo không được kéo lại khiến đồ đạc bên trong rơi vãi lung tung khắp sàn.
Sách vở của cô cũng bị ném thẳng xuống đất.
Ôn Thập Nhất không chút biểu cảm cúi người xuống nhặt sách, đúng lúc này, Long Hạo đột nhiên đi xuống lầu.
"Lại về muộn thế này à? Tối nay Dã thiếu bận ở trường đua, không rảnh để sai bảo cô, vậy nên cô tự ý chạy đi đâu đấy? Không lẽ là... đi hẹn hò với thằng đàn ông nào đó rồi sao?"
Hắn đi đến trước mặt Ôn Thập Nhất, ánh mắt u ám nhìn cô chăm chú.
Miếng thịt đã dâng tận miệng mà giờ đây đành phải chắp tay dâng cho người khác, nỗi uất ức này chỉ có hắn mới hiểu rõ nhất.
"Bây giờ tôi là nô lệ của Dã thiếu, chuyện gì cũng cần phải báo cáo với anh sao?"
Mặc dù cái danh phận nô lệ này khiến cô thấy khó mở lời, nhưng lúc này cô chỉ có thể lôi nó ra để chặn họng hắn.
Cô vừa dứt lời, sắc mặt Long Hạo quả nhiên cứng đờ lại.
Nhanh chóng, Ôn Thập Nhất thu dọn vali hành lý của mình một cách gọn gàng, xoay người rời khỏi nhà họ Long.
Cô quay lại nhà họ Tần thì đã rất muộn, lấy chìa khóa mở cửa, Tần Thuật đang ngoan ngoãn ngồi xem tivi ở phòng khách.
Nhìn thấy Ôn Thập Nhất, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo của cậu bé ngay lập tức ửng hồng vì phấn khích, đôi mắt to đẹp long lanh tỏa sáng, cậu bé đứng dậy nhanh chân chạy đến trước mặt cô.
Cậu bé ôm chặt lấy chân Ôn Thập Nhất, ngước đầu nhìn cô: "Chị Thập Nhất, anh vừa bảo chị sẽ qua đây, em còn tưởng anh lừa Tiểu Thuật cơ."
"Vẫn chưa ngủ sao?"
Ôn Thập Nhất cúi người xoa đầu cậu bé.
"Chị ngủ cùng với em đi."
Tần Thuật nắm lấy tay cô, định dắt cô vào phòng.
Đúng lúc này, điện thoại của Tần Du gọi đến.
Ôn Thập Nhất đi theo nhóc con vào phòng, định dỗ cậu bé ngủ xong rồi mới đi xem tình hình của bà cụ.
"Đến nơi chưa?"
Tần Du lo lắng chuyện ở nhà, nên đã gọi vào số máy bàn ở phòng khách cho Tần Thuật, bảo cậu bé cứ để loa ngoài. Vừa nãy nghe thấy giọng Ôn Thập Nhất nói chuyện, anh liền biết cô đã đến rồi.
"Vâng, đợi hai ngày tới tôi tìm được nhà sẽ dọn đi."
"Không vội."
Tần Thuật trả lại điện thoại cho cô, sau đó ngoan ngoãn đắp chăn nhắm mắt đi ngủ.
Ôn Thập Nhất mỉm cười, bước ra khỏi phòng, tắt tivi ở phòng khách rồi đi tới phòng của Tần Du.
Bộ chăn ga gối đệm của anh có màu xám, giường chiếu sạch sẽ, chăn màn được gấp vuông vức như miếng đậu phụ.
Cô lấy quần áo sạch ra đi tắm, sau đó lại ghé qua phòng bà nội Tần xem một chút, bà cụ đang nằm trên giường ngủ rất say.
Vì vậy, cô mới yên tâm quay lại phòng của Tần Du.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

