Ôn Thập Nhất ngước mắt nhìn cậu: "Là Dã thiếu bảo tôi qua đây làm bài tập hộ anh ấy."
Tề Cận Dã đang lướt điện thoại trả lời tin nhắn, ly rượu đã được đặt xuống, trên tay anh có thêm một điếu thuốc lá đã cháy một nửa.
"Tề Cận Dã, mày điên rồi à? Có con gái ở đây, sao mày lại mở loại phim dung tục này hả?"
Hàn Chính Dương lập tức đổi sắc mặt, vành tai ẩn hiện tia đỏ, ánh mắt cũng không tự chủ được mà lướt qua khuôn mặt Ôn Thập Nhất.
"Mày còn giả vờ thanh thuần cái gì?"
Tề Cận Dã cười khẩy liếc nhìn cậu một cái, vẻ mặt đầy khinh bỉ.
Anh ghét nhất cái vẻ đạo mạo, giả vờ chính trực của Hàn Chính Dương, nhìn mà buồn nôn chết đi được.
Hàn Chính Dương im lặng không nói gì, dường như cảm thấy có chút nóng nực, cậu đưa tay nới lỏng cà vạt, cổ áo sơ mi lập tức mở ra, để lộ xương quai xanh tinh tế.
Những hình ảnh trong phim thực sự quá nóng bỏng, những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai lại càng làm cổ họng khô khốc.
Cậu đứng dậy cầm điều khiển tắt phim đi, không nhịn được nhìn Tề Cận Dã hỏi: "Mày bắt nạt cô ấy làm gì? Chẳng lẽ Mộ Nhuyễn Nhuyễn còn chưa đủ để mày nhắm vào à?"
"Bây giờ cô ta là nô lệ của tao, tao muốn bắt nạt thế nào thì bắt nạt thế nấy."
Tề Cận Dã chống cằm, ánh mắt dò xét nhìn Hàn Chính Dương: "Hôm nay mày có vẻ hơi khác thường đấy."
"Tao làm sao?"
Hàn Chính Dương nhanh chóng hỏi ngược lại, ngay sau đó lại thản nhiên chuyển chủ đề: "Sao cô ấy lại trở thành nô lệ của mày rồi? Chẳng phải từ trước đến nay mày luôn coi thường mấy thứ này sao?"
"Đột nhiên thấy có một nô lệ gọi là có mặt cũng khá tiện, chẳng phải ngay cả bài tập cũng đỡ phải làm rồi sao?"
Tề Cận Dã nói xong, có lẽ cảm thấy hơi mất hứng, bèn ra lệnh cho cô: "Cô về viết đi, viết xong thì mang qua đây cho tôi."
Lúc này Ôn Thập Nhất chỉ mong được đi ngay lập tức, thế nên cô không nói gì thêm, trực tiếp đứng dậy cầm đồ đạc rời đi.
"Mày hành động cũng nhanh đấy."
Hàn Chính Dương hạ thấp giọng nói với tông giọng khó đoán.
Tề Cận Dã cũng không nghĩ ngợi nhiều, cầm điện thoại lên tiếp tục trả lời tin nhắn.
...
Buổi chiều, Ôn Thập Nhất đã hoàn thành xong bài tập và mang đến lớp của Tề Cận Dã.
Lúc này anh đang được một đám người vây quanh, dường như đang bàn tán về chuyện đua xe.
Tề Cận Dã là một tay đua xe chuyên nghiệp, từng giành được không ít chức vô địch trong các giải đấu, ngày thường cũng thường xuyên tài trợ cho một số giải đua xe quy mô lớn.
Lần này, anh cùng một nhóm con em hào môn tổ chức một giải đua nội bộ, thế nên cả đám đang ở đó bàn bạc xem nên định mức phần thưởng thế nào.
Sau khi Ôn Thập Nhất đi tới, thấy không có chỗ để chen vào, cô bèn dứt khoát đặt bài tập lên chiếc bàn trống phía trước, sau đó lấy điện thoại ra nhắn cho anh một tin.
Lúc này, cô phải đi mua thức ăn để về nhà họ Tần nấu cơm rồi.
Vì thế cô không lãng phí thời gian, gửi tin nhắn xong liền rời khỏi lớp học.
Tề Cận Dã lúc này không có thời gian xem tin nhắn, đến khi xem được thì người đã ở trường đua xe ngoại ô rồi.
Còn Ôn Thập Nhất thì đang nấu cơm ở nhà họ Tần, còn nấu cả món canh nghêu mà Tần Thuật muốn ăn.
Vì Tần Du không về nên cô nấu cơm khá đơn giản, ba món mặn một món canh. Sau khi ba người ăn xong, Ôn Thập Nhất đưa bà nội về phòng nghỉ ngơi.
Cô vốn còn muốn chơi với Tần Thuật một lát, nhưng hệ thống đột nhiên lên tiếng: [Không xong rồi, cô còn nhớ tình tiết Tần Du vì muốn kiếm một khoản tiền nhanh mà suýt chết ở đấu trường thú ngầm trong truyện tranh không? Đoạn tình tiết này hiện đã bị đẩy sớm lên rồi!]
Ôn Thập Nhất khựng lại. Trong truyện tranh, tình tiết này xảy ra một tuần trước khi Tần Du được đưa về nhà họ Tần.
Nhưng hiện tại, lại bị đẩy sớm lên nhiều như vậy sao?
"Đấu trường thú ngầm đó ở đâu?"
Tần Du sẽ vì chuyện này mà bị bị thương nặng, cô không thể khoanh tay đứng nhìn.
Hệ thống nhanh chóng tra ra địa điểm. Sau khi trấn an cảm xúc của Tần Thuật xong, Ôn Thập Nhất mới rời khỏi nhà họ Tần, bắt xe đến điểm hẹn.
...
Đấu trường thú ngầm được xây dựng tại khu quản lý quân sự bỏ hoang phía đông thành phố. Do địa thế hẻo lánh, khu vực này đã được một thế gia quyền quý nào đó cải tạo thành một vương quốc ngầm để những nhà tài phiệt quý tộc ưa chuộng cảm giác kích động bạo lực phát tiết dục vọng máu me.
Ôn Thập Nhất đã chi một khoản tiền lớn để mua vé vào cửa. May mắn là khu vực khán đài phổ thông vẫn còn chỗ, cô đi theo đám đông vào thang máy trong nhà. Sau khi thang máy đi xuống hai tầng, cô đã đến được đấu trường thú ngầm.
Vừa bước ra khỏi thang máy, sự xung kích về giác quan đã khiến cô không khống chế được mà cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Trong không khí thoang thoảng mùi máu tươi nồng nặc.
Trước mắt là một hố đấu thú khổng lồ bị vây quanh bởi lưới sắt, có lẽ trận đấu trước vừa mới kết thúc, vết máu trên mặt đất vẫn chưa được rửa sạch.
Sau khi vào trong, khán giả có thể tùy ý tìm góc độ và vị trí để xem. Tầng hai là các phòng bao VIP lơ lửng, thuận tiện cho những kẻ quyền quý thưởng thức trận chiến sinh tử này từ góc nhìn tốt nhất.
Trong lúc Ôn Thập Nhất còn đang ngó nghiêng dáo dác, chất giọng phấn khích của người dẫn chương trình bất chợt vang lên từ chiếc loa phóng thanh nơi góc khán phòng, làm rúng động cả hội trường.
"Thưa các quý bà và quý ông! Tiết mục quan trọng cuối cùng của đêm nay đã đến rồi!"
"Chiến thần bất bại 'Báo Săn' đối đầu 'Ám U'!"
Dứt lời, mọi người bắt đầu hò hét vang dội. Cùng lúc đó, cửa van sắt được mở ra, một bóng hình quen thuộc bước vào đấu trường.
Ôn Thập Nhất không nhịn được mà chen lên phía trước, xuyên qua lưới sắt, cô nhìn thấy Tần Du đang đeo mặt nạ bạc, đi tới vị trí chính giữa.
Đối thủ của anh cũng nhanh chóng xuất hiện, đó là một gã to xác cao gần hai mét, cơ bắp trên người vô cùng cường tráng, ở trần để lộ đầy những vết sẹo.
So sánh với đối phương, Tần Du trông nhỏ bé hơn nhiều.
Cô nhíu chặt chân mày, xem ra cuối cùng cô vẫn đến muộn một bước.
"'Ám U' này là ai vậy? Sao chưa bao giờ nghe nói tới?"
"Hình như là người mới do ông chủ Phí đưa đến, thiên phú khá tốt, đã hoàn thành ba thử thách của đấu trường, hôm nay là trận đấu chính thức đầu tiên của cậu ta."
"Người mới sao? Vừa đến đã thách đấu Báo Săn, gan cũng lớn thật đấy."
Những người bên cạnh đang bàn tán xôn xao, Ôn Thập Nhất nghe xong không khỏi lo lắng khôn nguôi.
Cùng lúc đó, trong một phòng bao ở tầng trên, cùng với sự xuất hiện của một vị khách quý nào đó, tấm rèm che được kéo ra, một người đàn ông ngồi trên ghế sofa da thật, từ trên cao nhìn xuống sự ồn ào náo nhiệt phía dưới.
Ngón tay anh kẹp một điếu xì gà, cơ thể thư giãn tựa ra phía sau. Khoảnh khắc anh giơ tay lên, không cần anh lên tiếng, bên cạnh đã có người cung kính tiến tới, lấy bật lửa ra châm xì gà cho anh.
"Kẻ mới đến này có chịu đòn tốt không?"
Giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng, toát lên khí chất cao quý của một thiếu gia nhà giàu.
Ông chủ Phí sau khi châm thuốc xong liền nở nụ cười nịnh bợ: "Ngài cứ yên tâm, bảo đảm sẽ rất đặc sắc."
"Bên dưới đã bắt đầu đặt cược rồi, ngài có muốn góp vui một chút không?"
Ánh mắt người đàn ông lướt qua thân hình của Ám U, thầm cảm thấy đôi mắt của đối phương có chút quen thuộc.
"Không cần, ai thắng ai thua không quan trọng."
Dứt lời, hiện trường lập tức bùng nổ những tiếng hò hét cuồng nhiệt, kèm theo đó là những tiếng huýt sáo đầy hưng phấn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

