Mộ Nhuyễn Nhuyễn chẳng rõ đang nghĩ tới điều gì, trong nét ngập ngừng thoáng chút bực bội xấu hổ nhìn về phía anh, sau đó nghiến răng nói: "Chỉ cần các anh chịu cứu cô ấy, tôi..."
"Nô lệ tôi có một người rồi, con nhỏ này để lại cho cậu đấy."
Lúc này, Tề Cận Dã đột ngột ngắt lời Mộ Nhuyễn Nhuyễn, vừa nói vừa lấy điện thoại ra bấm gọi một cuộc.
Lý Ngạo kinh ngạc nhìn anh, chỉ cần giữ Mộ Nhuyễn Nhuyễn bên cạnh để mắt trông chừng thì sau này có vô số cách xử lý cô ấy; lỡ như lại bị cốt truyện điều khiển, họ cũng dễ dàng tính toán sớm hơn.
Nào ngờ, Tề Cận Dã dường như đã chẳng còn chút hứng thú nào với Mộ Nhuyễn Nhuyễn nữa rồi?
Lý Ngạo không kìm được tò mò gặng hỏi: "Chẳng phải cậu bảo đám nô lệ đều là lũ bọ hôi hám thấp hèn sao? Kiếm một đứa từ bao giờ thế?"
"Hôm qua mới kiếm về tay, còn chưa kịp đùa nghịch đâu."
Tề Cận Dã chẳng rõ đang nghĩ đến điều gì, khóe môi hiện lên nụ cười đầy phấn khích, giống như loài dã thú đói khát lâu ngày chợt liếm nanh vuốt khi thấy con mồi ưng ý sắp sửa sập bẫy, ngập tràn vẻ háo hức muốn thử sức.
Đúng lúc này, đầu dây bên kia đã nghe máy.
Giọng nói ngạc nhiên của Vinh Tuyết Nhi truyền đến từ phía bên kia: "Dã thiếu?"
"Nghe nói cô đưa Ôn Thập Nhất đi rồi? Người của tôi vẫn chưa đến lượt kẻ khác đụng vào, lập tức bảo cô ta đến hồ bơi trong nhà ở tòa F, nghe rõ chưa?"
Tại lùm cây ở phía bên kia, Vinh Tuyết Nhi vừa nghe Long Tâm Nguyệt nói chuyện khế ước nô lệ của Ôn Thập Nhất đã được chuyển nhượng sang tay Tề Cận Dã.
Lúc này nghe Tề Cận Dã gọi điện chất vấn, cô ta không kìm được hừ nhẹ một tiếng: "Người vẫn nguyên vẹn đấy thôi, chưa ai đụng vào đâu, yên tâm đi Dã thiếu. Cơ mà sau này nếu cô ta đã là nô lệ của cậu rồi thì cậu phải dạy bảo cho tử tế, đừng để cô ta có cơ hội quấn lấy anh Ngạo nữa."
"Chậc, có phải cô tự đề cao bản thân quá rồi không? Vinh Tuyết Nhi, xác định lại vị trí của mình đi, anh em tao cả đời này cũng chẳng thèm để mắt tới loại đàn bà thiểu năng ngực lép não ngắn như mày đâu!"
Cái miệng của Tề Cận Dã cứ như tẩm độc, khiến Vinh Tuyết Nhi tức đến nghẹn họng.
Lúc cuộc gọi ngắt ngang, phía bên kia còn vọng lại tiếng thét chói tai vì tức tối phát điên của cô ta.
"Tề Cận Dã, sao anh có thể nói Thập Nhất là người của anh? Anh có biết xấu hổ không hả!"
Mộ Nhuyễn Nhuyễn bất thình lình giận dữ chống nạng đi tới trước mặt Tề Cận Dã, dường như không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy.
"Liên quan gì đến cô? Mộ Nhuyễn Nhuyễn, mạng cô cũng lớn thật đấy, ngã từ tầng ba xuống mà chỉ gãy xương, chỉ là không biết lần sau còn có số may như thế nữa không."
Tề Cận Dã nhìn cô ấy cười mỉa, giọng điệu lạnh buốt thấu xương.
"Anh... anh là đồ điên! Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà anh phải đối xử với tôi như thế?"
Cô ấy bỗng không kìm nén nổi cảm xúc mà òa khóc nức nở, chuyện xảy ra hôm đó cứ như cơn ác mộng không ngừng tái hiện trong tâm trí cô ấy.
Trong mắt cô ấy, Tề Cận Dã chính là một ác ma.
Thế nhưng cô ấy không nên sợ hãi anh, bởi vì cô ấy biết trên đời này chẳng có ai sinh ra đã là mầm mống độc ác. Biết đâu cô ấy có thể hy sinh bản thân để cứu vớt vô số những người vô tội bị chèn ép, khiến cho kẻ xấu xa như Tề Cận Dã nhận ra sai lầm của mình, sau này không còn tùy tiện ức hiếp người khác nữa.
Mộ Nhuyễn Nhuyễn không hề cảm thấy suy nghĩ của mình là ngây thơ, cô ấy chỉ cho rằng bản thân dường như bẩm sinh đã được giao phó một sứ mệnh như thế.
"Tề Cận Dã, anh thực sự ghét tôi đến vậy sao? Ghét đến mức chỉ mong tôi chết đi mới vừa lòng?"
Hàng mi cô ấy đọng lại ánh lệ nhạt nhòa, cả người trông mong manh hệt như một búp bê sứ tinh xảo.
Rõ ràng trong vài lần tiếp xúc trước đó, cô ấy từng cảm nhận được anh có phần mềm lòng với mình.
Cô ấy cũng từng ngỡ rằng có thể khiến anh cải tà quy chính, không còn tùy tiện bắt nạt học sinh diện đặc cách nữa.
Nhìn người phụ nữ trước mắt khóc lóc như hoa lê đẫm mưa, lại còn đắm chìm trong vở kịch bi tình của chính mình không dứt ra nổi, Tề Cận Dã hoàn toàn thấy buồn nôn.
Anh với vẻ mặt bực bội nhìn sang Lý Ngạo: "Ném con dở hơi này xuống hồ bơi thì thế nào?"
Lý Ngạo đứng xem kịch nãy giờ chẳng hề có ý định chen ngang, lúc này lại trở nên phấn chấn, trên mặt nở nụ cười ma mị, xoa nắn hai tay nói: "Được thôi, tôi cũng muốn xem xem mạng con nhỏ này lớn đến mức nào."
"Các anh muốn làm gì?"
Đến tận lúc này Mộ Nhuyễn Nhuyễn mới nhận ra mối nguy, cô ấy không kìm được lùi lại phía sau, thế nhưng Lý Ngạo lại nhanh tay lẹ mắt bước lên giật phắt lấy chiếc nạng của cô ấy.
Mất đi điểm tựa, sắc mặt cô ấy trắng bệch, một chân chịu lực, còn chân kia vẫn đang bó bột.
"Trả lại nạng cho tôi!"
Đôi mắt hạnh ngấn nước của Mộ Nhuyễn Nhuyễn lóe lên ngọn lửa giận dữ, cô ấy nhảy lò cò về phía trước, chật vật muốn lấy lại đồ của mình.
Nào ngờ dưới chân trượt một cái, cả người cô ấy ngã nhào về phía Lý Ngạo.
Cơ thể mềm mại áp sát vào, luồng hương thơm ngọt ngào thoang thoảng lập tức xộc vào cánh mũi. Lý Ngạo dang hai tay sang hai bên, chiếc nạng vứt toẹt xuống sàn, ánh mắt dấy lên một tia trêu đùa.
"Ôm sướng không?"
Hai tay Mộ Nhuyễn Nhuyễn ôm chặt lấy anh, gò má mềm mại còn dán sát vào cơ ngực trần của anh. Sau khi bị anh trêu chọc như vậy, cả gương mặt cô ấy lập tức đỏ bừng bừng, đang định lùi ra thì Lý Ngạo đột ngột bế bổng cô ấy lên, động tác thô bạo vung tay ném người xuống hồ bơi đánh "tõm" một cái.
Chơi khăm thành công, anh còn ngồi xổm bên bờ ôm bụng cười phá lên vài tiếng.
Mộ Nhuyễn Nhuyễn không biết bơi, rơi xuống hồ nước liền lập tức hoảng loạn vùng vẫy tứ tung.
"Cứu... cứu mạng... tôi không biết bơi."
Cô gái với vẻ mặt hoảng sợ vùng vẫy điên cuồng dưới nước, cả miệng lẫn mũi đều bị sặc không ít nước, nét mặt ngày càng đau đớn cùng cực.
Tề Cận Dã và Lý Ngạo đều thong thả vô cùng, dường như đối với họ thì đây chỉ là một trò đùa dai nho nhỏ.
"Cậu đoán xem cô ta cầm cự được bao lâu?"
Tề Cận Dã thậm chí còn rảnh rỗi liếc mắt nhìn thời gian trên đồng hồ.
Lý Ngạo vuốt ve đường quai hàm hoàn hảo của mình, quan sát gương mặt đau đớn khôn xiết của Mộ Nhuyễn Nhuyễn: "Nhiều nhất là bốn phút?"
"Chậc, con nhỏ này nếu không phiền phức đến thế thì trông cũng xinh đẹp ra phết, quan trọng là hành thế nào cũng không chết, giữ bên cạnh đùa nghịch chút đỉnh cũng chẳng phải không được."
Lý Ngạo vốn coi trọng nhan sắc, lần đầu tiên nhìn thấy Mộ Nhuyễn Nhuyễn, chẳng biết có phải do bị cốt truyện điều khiển hay không mà anh từng cảm thấy đối phương hoàn toàn trúng vào gu của mình.
Tất nhiên, sau khi thức tỉnh ý thức, anh đã cùng Tề Cận Dã đứng chung một chiến tuyến, chỉ muốn thoát khỏi sự khống chế của cốt truyện.
Giờ xem ra, Mộ Nhuyễn Nhuyễn hẳn là không còn tạo ra được ảnh hưởng gì đối với họ nữa.
Bằng không lúc nãy khi cô ấy ngã nhào vào lòng, anh cũng chẳng thể dửng dưng không một chút cảm xúc như vậy.
Nếu đã thế, giữ người lại để quan sát một thời gian chắc cũng thú vị đấy chứ.
"Này, nếu cô bằng lòng ký khế ước nô lệ với tôi thì tôi sẽ vớt cô lên, thấy thế nào?"
Lý Ngạo vừa buông lời này ra, Mộ Nhuyễn Nhuyễn vốn đã hoàn toàn tuyệt vọng liền như vớ được chiếc cọc cứu mạng, vội vã quẫy đạp trồi lên mặt nước: "Tôi ký, tôi ký!"
Nhận được câu trả lời vừa ý, Lý Ngạo liền cười nhảy xuống hồ bơi, dễ dàng vươn tay ôm lấy vòng eo của cô ấy kéo lên bờ.
Chẳng bao lâu sau khi hai người rời đi, Ôn Thập Nhất liền xuất hiện.
Cô hoàn toàn chẳng hay biết gì về những chuyện mà Mộ Nhuyễn Nhuyễn vừa mới trải qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

