“Ồ, đây chẳng phải là Mộ Nhuyễn Nhuyễn sao?”
Lý Ngạo là người đầu tiên chú ý đến Mộ Nhuyễn Nhuyễn đang chống nạng, trông vô cùng đáng thương.
Ánh mắt anh dừng trên người cô ấy đầy vẻ cợt nhả, dường như rất tận hưởng việc chứng kiến dáng vẻ thảm hại này của Mộ Nhuyễn Nhuyễn.
Tề Cận Dã cũng đưa mắt nhìn sang, ánh mắt lạnh lùng của anh lướt nhẹ qua khuôn mặt Mộ Nhuyễn Nhuyễn, cả hai đều không chú ý đến một Ôn Thập Nhất đang lặng lẽ như người vô hình ở bên cạnh.
“Tề Cận Dã, sớm muộn gì anh cũng bị quả báo thôi!”
Mộ Nhuyễn Nhuyễn không hề vì chuyện ngã lầu mà nảy sinh lòng sợ hãi, ngược lại biểu cảm càng thêm kiên cường, dù đang chật vật chống nạng nhưng sống lưng mảnh khảnh của cô ấy vẫn thẳng tắp.
Ôn Thập Nhất quan sát biểu cảm của Tề Cận Dã, quả nhiên, trong mắt anh lóe lên một tia hứng thú: "Cô đúng là thật sự không sợ chết nhỉ.”
“Có giỏi thì anh cứ giết chết tôi đi!”
Mộ Nhuyễn Nhuyễn cắn đôi môi kiều diễm, cố gắng không để bản thân lộ ra vẻ khiếp sợ.
Tề Cận Dã cười lạnh một tiếng, không nói gì mà xoay người đi về phía tòa nhà giảng đường.
Quả nhiên, mặc dù nam chính đã thức tỉnh nhưng hào quang nữ chính của Mộ Nhuyễn Nhuyễn vẫn tồn tại, chỉ cần tạo cơ hội cho họ tiếp xúc, các nam chính định mệnh sẽ vì cô ấy mà phát điên.
Ôn Thập Nhất hài lòng nhếch môi.
Hệ thống biết được suy nghĩ của cô, có chút nghi ngờ hỏi: [Cô thực sự nghĩ rằng chỉ cần để họ yêu nữ chính thì giá trị hắc hóa sẽ giảm xuống sao?]
Ôn Thập Nhất: “Nếu không thì cậu đưa ra cho tôi một ý kiến đi?”
Hệ thống nghiêm túc suy nghĩ một hồi rồi nói: [Nếu nhất định phải có một người đi quyến rũ năm vị nam chính, tôi thấy cô nên tự mình ra trận thì hơn, dù sao hiện tại bọn họ cũng đang rất cảnh giác với Mộ Nhuyễn Nhuyễn.]
[Còn cô, ngoại hình tuy bình thường nhưng đầu óc lại nhạy bén hơn Mộ Nhuyễn Nhuyễn nhiều, hơn nữa nếu biết cách ăn mặc một chút chắc cũng không đến nỗi nào.]
Ôn Thập Nhất: “…”
Dù khuôn mặt này vốn không phải của cô nhưng cảm giác khó chịu chết tiệt này là sao đây?
“Câm miệng đi, nỗi khổ của tình yêu này cứ để nữ chính nếm trải thì hơn.”
Ôn Thập Nhất lạnh lùng từ chối đề nghị của hệ thống.
Trong giờ học, Ôn Thập Nhất đều đang suy nghĩ xem nên dùng cách nào để bắt chuyện với Lý Ngạo, nhằm khiến Long Hạo không dám động tay động chân với cô nữa.
Cô không cần Lý Ngạo thực sự hứng thú với mình, chỉ cần tạo ra một vài ảo giác trước mặt Long Hạo là được.
Ôn Thập Nhất nhìn lên bảng đen, hôm nay là ngày cô trực nhật. Ở Ketaman có một quy định ngầm rằng việc vệ sinh lớp học sẽ được ban cán sự lớp phân công cho các học sinh đặc cách làm.
Hội học sinh chịu trách nhiệm kiểm tra vệ sinh và xếp loại, nếu dưới mức C, học sinh trực nhật sẽ bị trừ điểm rèn luyện như một hình thức trừng phạt.
Hôm nay đến lượt Ôn Thập Nhất trực nhật, khu vực phụ trách là chuồng ngựa.
Nếu trí nhớ không lầm thì hình như lớp Tài chính A của Lý Ngạo hôm nay có tiết cưỡi ngựa.
Đợi đến khi hai tiết học chuyên ngành buổi sáng kết thúc, Ôn Thập Nhất liền đứng dậy đi thẳng đến chuồng ngựa.
Cô đeo thẻ học sinh trực nhật, sau khi thuận lợi vào trong chuồng ngựa thì bắt đầu cho những chú ngựa quý giá ăn cỏ.
Khoảng mười phút trôi qua, phía sau vang lên tiếng trò chuyện.
“Thấy chưa? Ảnh sân khấu mà Điện hạ Nhật Sâm đăng trên Info hôm nay ấy, đúng là đẹp đến rụng rời luôn!”
“Không hổ danh là No.1 trong bảng xếp hạng người đẹp được yêu thích nhất trường chúng ta, mặc bộ đồ múa ba lê trông chẳng khác gì nữ thần!”
“Nếu có thể theo dõi chéo với chị ấy thì tốt quá, hu hu, muốn được làm một con chiên nhỏ nịnh nọt trong phần bình luận của nữ thần ghê.”
“Người có thể xứng đôi với Hội trưởng Tề của chúng ta cũng chỉ có chị ấy thôi. Nghe nói sinh nhật của Điện hạ Nhật Sâm sắp đến rồi đúng không? Thật ngưỡng mộ những người được mời quá.”
Tài khoản của Nhật Sâm Điệp Tử được thiết lập chỉ cho phép những người theo dõi chéo bình luận, vì vậy những người khác khi thấy trạng thái của cô ấy chỉ có thể nhấn thích chứ không thể để lại lời nhắn.
Ôn Thập Nhất tập trung cho ngựa ăn cỏ, nhưng những lời bàn tán đó cô đều ghi nhớ trong lòng.
Cô nhớ trong tình tiết truyện tranh, Vinh Tuyết Nhi vì muốn làm Mộ Nhuyễn Nhuyễn mất mặt nên đã cố tình lấy danh nghĩa của Nhật Sâm Điệp Tử để gửi thư mời cho nữ chính.
Bốn nam chính đều tụ họp tại bữa tiệc sinh nhật đó, Mộ Nhuyễn Nhuyễn bị hai nữ phản diện là Vinh Tuyết Nhi và Long Tâm Nguyệt hợp sức vu oan, nhục nhã một phen tơi tả.
Sau đó nhờ Tề Mục Chi nhìn không vừa mắt, giúp cô ấy điều tra rõ chân tướng mới trả lại sự trong sạch cho Mộ Nhuyễn Nhuyễn.
Chính vì thế, Tề Mục Chi đã gieo vào lòng Mộ Nhuyễn Nhuyễn một ngọn lửa tình yêu.
“Ôn Thập Nhất? Sao cô lại ở đây?”
Lúc này, phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của Long Hạo.
Ôn Thập Nhất nhìn theo hướng sau lưng hắn, cách đó không xa, Lý Ngạo đang mặc bộ đồ cưỡi ngựa đứng chờ người dắt ngựa qua cho mình.
Vinh Tuyết Nhi đi bên cạnh đang thẹn thùng nói gì đó với anh, sắc mặt Lý Ngạo ẩn hiện sự mất kiên nhẫn.
“Hôm nay tôi trực nhật.”
Ôn Thập Nhất nói xong, Long Hạo dùng ánh mắt đầy ẩn ý đánh giá cô một lượt.
“Tôi thấy cô cố tình muốn đến đây để tìm kiếm sự chú ý của Lý thiếu thì có?”
Hắn hất hàm ra phía sau, biểu cảm giễu cợt: “Thấy chưa? Những người phụ nữ đi bên cạnh anh ấy thuộc đẳng cấp nào? Thân phận của cô đến việc dắt ngựa cho Lý thiếu còn không xứng, tôi hạ mình để mắt đến cô mà cô còn không biết điều, lại dám lấy Lý thiếu ra làm lá chắn để lừa tôi.”
Ôn Thập Nhất không cảm xúc nhìn hắn, không đáp lời. Long Hạo nhìn đôi mắt đào hoa lạnh lùng mà đầy cuốn hút của cô, bất giác muốn tiến lại gần hơn, nhưng giọng nói bực bội của Lý Ngạo đột nhiên vang lên: “Long Hạo, ông đây bảo mày dắt ngựa mà mày lại đi tán gái à, không muốn sống nữa đúng không?”
Long Hạo khựng lại, lập tức đoạt lấy dây cương của con ngựa thuần chủng màu trắng từ tay Ôn Thập Nhất, khúm núm đi về phía Lý Ngạo.
“Đến đây thưa Lý thiếu.”
“Anh Ngạo ơi, những gì em vừa nói anh có nghe thấy không?”
Vinh Tuyết Nhi thấy anh từ đầu đến cuối không thèm để ý đến mình liền giậm chân nũng nịu than phiền.
Lý Ngạo trực tiếp lên ngựa, nở nụ cười có chút bất cần đời với cô ta: “Thiếu gia đây bận rộn lắm, làm gì có thời gian đi xem mấy cái triển lãm tranh vớ vẩn đó với cô? Bảo Long Hạo đi thay tôi đi.”
Anh bỏ lại câu đó rồi thúc con ngựa quý phi nhanh về phía bãi cỏ phía trước.
“Này, học sinh trực nhật, tôi khát rồi, cô đi lấy cho tôi và anh Ngạo mỗi người một chai nước đi.”
Vinh Tuyết Nhi cũng dắt ngựa chuẩn bị đi chạy vài vòng, trước khi đi không quên ra lệnh cho Ôn Thập Nhất một câu.
Ôn Thập Nhất gật đầu, xoay người đi vào trong nhà lấy nước.
Sau khi lấy xong, cô không vội quay lại ngay để tránh đụng mặt Long Hạo lần nữa.
“…”
Người này xuất hiện từ lúc nào vậy?
Ôn Thập Nhất ngơ ngác nhìn cậu: “Có chuyện gì sao?”
“Đã có ai từng nói với cô rằng, đôi tay của cô rất hợp để chơi piano chưa?”
Giọng nói của Hàn Chính Dương mang đậm hơi thở thiếu niên, giống như ánh mặt trời ban mai, vừa ấm áp vừa tràn đầy sức sống.
Ánh mắt Ôn Thập Nhất khẽ động, kiếp trước cô đạt cấp mười piano, từng tổ chức không ít buổi hòa nhạc, đôi tay của cơ thể này thon dài mảnh khảnh, quả thực rất hợp để chơi đàn.
Hơn nữa cô nhớ ra trong truyện tranh có một thiết lập, Hàn Chính Dương là một kẻ cuồng tay, và sự yêu thích đó đã đạt đến mức gần như ám ảnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

