Tiểu Bảo ngồi trên đùi mẹ lắc lắc đôi chân ngắn, không phát hiện mẹ mình tỏ vẻ ghét bỏ.
Tô gia cộng thêm ông bà nội không ở Tiểu Dương Lâu thì có chín người, Tô Ái Hoa và Dương Mẫn chỉ có một trai một gái, anh cả Tô Vũ lớn hơn Tô Ngọc Kiều tám tuổi, nhưng anh cả Tô kết hôn muộn, chỉ sớm hơn cô hai năm, chị dâu cả Chu Đan Đan sinh con gái vào năm thứ hai gả vào năm thứ hai, ba Tô đặt tên là Tô Vi Vi, cháu gái nhỏ chỉ lớn hơn Tiểu Bảo một tuổi, hai đứa nhỏ học cùng một trường mẫu giáo.
Lúc này ba Tô và anh cả Tô đã cơm nước xong xuôi đến nhà máy làm việc, gần đây nhà máy dệt nhận một đơn hàng lớn, toàn thể nhân viên đều tăng ca làm thêm giờ.
Chị dâu cả Chu Đan Đan là nhân viên ngân hàng, hôm nay nghỉ ngơi cho nên còn ngồi trên bàn ăn.
Thấy Tô Ngọc Kiều cầm lấy thìa bắt đầu ăn cháo, Dương Mẫn cũng không có trách con gái dậy muộn, ngược lại cầm lấy một quả trứng luộc lấy lòng đỏ trứng ra rồi bỏ vào trong bát của cô.
Chu Đan Đan gả vào nhiều năm như vậy, sớm quen với cảnh mẹ chồng cưng chiều em chồng, chỉ thúc giục con gái mình mau uống hết ngụm cháo cuối cùng.
Tô Ngọc Kiều không thích ăn lòng đỏ trứng, cháo táo đỏ thơm ngọt cũng không khơi dậy được khẩu vị của cô, quấy cháo một lúc mới ăn được một ngụm, tầm mắt cô đảo một vòng trên người mẹ Tô và chị dâu, cuối cùng lại nhìn về phía cháu gái nhỏ ngồi ở trong lòng chị dâu.
Vi Vi lớn lên giống chị dâu, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh tú đáng yêu, tính cách cũng nhu thuận.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
