Những người của Cố Phán Thanh sớm đã rút khỏi nơi này từ chiều hôm trước.
Còn những thích khách chịu trách nhiệm trì hoãn thời gian và giả vờ ám sát cũng nhanh chóng rời đi sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Hiện tại, xung quanh hầu như đều đã bị người của Đông Cung thay thế.
" Trong vòng ba ngày, Cố nương tử cần tự mình lựa chọn hình phạt tương xứng cho việc này."
" Còn nếu không..."
Bề ngoài, Thái tử vẫn rất chu đáo để giữ lại chút thể diện cuối cùng cho Chức Vụ, không để nàng phải lúng túng đến mức không dám ngẩng đầu trước mặt thuộc hạ của mình.
Khúc Vãn Dao mất tích, Thái tử chắc chắn sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Người của Đông Cung cũng chỉ càng thêm cảnh giác nghiêm ngặt.
Chức Vụ với tư cách là kẻ gây ra sự việc này, tất nhiên hiểu rằng bọn họ sẽ sớm tìm được đối phương.
Khi bước xuống núi, Chức Vụ luôn cảm thấy bất an trong lòng, nhưng nàng đã đánh giá quá cao sức lực của bản thân. Khi vừa nhấc chân bước xuống bậc thang đầu tiên, đầu gối mềm nhũn, hoàn toàn không còn chút sức lực nào như trước đây.
Sự yếu mềm đột ngột khiến nàng suýt nữa lăn xuống bậc thang, nhưng ngay trước khi ngã, một đôi cánh tay mạnh mẽ từ phía sau đã ôm chặt lấy nàng.
Giữa thanh thiên bạch nhật, Chức Vụ khẽ nâng mi mắt lên, nhìn thấy gương mặt trầm tĩnh của Thái tử, tim nàng bất giác rung động.
Xung quanh có lẽ sẽ sớm tụ tập các cung nhân khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

