Giọng Tiểu Mãn rất nhẹ, nhưng lại vô cùng kiên định.
"Ta chẳng có chút dã tâm muốn trèo cao nào cả. Chỉ cần đợi thêm một hai năm nữa là ta có thể rời khỏi Thế tử phủ rồi, ta không muốn sinh thêm rắc rối đâu."
"Ngươi đi tìm người khác đi."
Đám sương mù nọ bỗng chốc cứng đờ, lực đạo quấn lấy vạt áo nàng cũng siết chặt hơn một chút.
"Những kẻ dơ bẩn kia không xứng với ngài ấy."
Giọng nói phát ra từ trong làn sương lạnh đi ba phần.
"Ngươi thì lại mang một thân thanh sạch, vô cùng phù hợp với ngài ấy. Ta vừa nhìn đã ưng ý ngươi rồi."
"Ngươi cứ suy nghĩ thêm đi, suy nghĩ kỹ lại đi..."
Giọng nói ấy tựa như một câu thần chú, cứ lặp đi lặp lại, luẩn quẩn trong đầu Tiểu Mãn.
Nàng giật mình bừng tỉnh, mở choàng mắt ra. Ngoài cửa sổ, bầu trời vẫn còn xám xịt.
Trong phòng yên tĩnh đến mức nàng có thể nghe rõ tiếng tim mình đập thình thịch, từng nhịp, từng nhịp, hệt như tiếng trống dồn.
Những lời trong mộng vẫn còn văng vẳng bên tai. Tiểu Mãn trở mình, vùi đầu vào chiếc gối nhồi vỏ kiều mạch.
Chiếc gối cứng ngắc, cấn đến khó chịu, nhưng lại mang đến cho nàng một cảm giác an toàn, vững chãi đến lạ thường.
Trời vừa sáng, những chuyện trong mộng liền bị nàng ném sạch ra sau đầu.
Còn nói cái gì mà "vừa nhìn đã ưng ý ta", nực cười, tinh quái mà cũng biết tiếng sét ái tình sao?
Xin lỗi, ta không gánh nổi đâu!
Dụ dỗ Phật tử ư? Đến lúc đó chết thế nào cũng không biết.
Nếu bị người ta phát hiện, nhẹ thì bị ban "Nhất trượng hồng" rồi nằm thẳng cẳng khiêng ra ngoài, nặng thì bị nhét lồng heo thả trôi sông. Chỉ mới nghĩ đến thôi nàng đã thấy lạnh sống lưng rồi.
Không nhận nổi, thực sự không nhận nổi đâu!
Tiểu Mãn bỗng nhiên chắp tay, hướng về bốn góc phòng mà vái lạy.
Ông trời ơi, Quan Thế Âm Bồ Tát ơi, Thượng Đế ơi, xin hãy phù hộ độ trì cho con. Con không đi tìm rắc rối, xin rắc rối cũng đừng tìm đến con.
Nàng chỉ là một nha hoàn nhị đẳng, công việc mỗi ngày nhiều như chỉ xỏ kim, đếm mãi không hết, lấy đâu ra thời gian mà nghĩ đến mấy chuyện viển vông đó chứ.
Rửa mặt chải đầu gọn gàng, thay một bộ y phục vải xanh sạch sẽ, Tiểu Mãn lại bắt đầu xoay mòng mòng như một con quay.
Vừa mới xông hương cho phòng của Lão phu nhân xong, đại nha hoàn Tú Hòa từ bên trong bước ra, liếc mắt ra hiệu cho nàng.
"Trưởng tôn thiếu gia đến rồi."
Tiểu Mãn vội vàng cúi gầm mặt, lui xuống đứng dưới mái hiên hành lang, tư thế thẳng tắp, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Tấm rèm cửa vén lên một nửa, từ bên ngoài có thể nghe rõ tiếng hai bà cháu trò chuyện bên trong.
Giọng nói của Lâm Thanh Huyền thanh lãnh, tựa như dòng suối trong vắt nơi khe núi, vừa thuần khiết lại vừa mang theo một cỗ hàn khí.
"Tôn nhi tạ ơn tổ mẫu, mấy cuốn Phật kinh này, tôn nhi rất thích."
"Thích là tốt rồi, thích là tốt rồi."
Giọng nói của Lão phu nhân tràn ngập sự hiền từ, từ ái.
"Cháu đó, cũng đừng suốt ngày giam mình trong viện nữa. Tu Phật là tu tâm, chứ đâu phải để cháu tu thành một hòn đá vô tri vô giác đâu."
Tiểu Mãn đứng ngoài cửa, lắng nghe động tĩnh bên trong, nhưng tâm trí lại trôi dạt về một nơi khác.
Đây đã không phải là lần đầu tiên nàng mơ thấy giấc mộng kỳ quái đó.
Kể từ cái ngày đi đưa Phật kinh cho Lâm Thanh Huyền trở về, giấc ngủ của nàng chẳng đêm nào được yên giấc.
Cứ nhắm mắt lại là y như rằng thấy đám sương mù đó, nghe thấy cái giọng nói đó. Cứ lặp đi lặp lại, hệt như đang hát tuồng, mà lại chỉ hát đi hát lại một vở duy nhất.
Nghĩ lại chuyện ngày hôm đó, đến tận bây giờ, gáy nàng vẫn còn ớn lạnh.
Phật tử Lâm Thanh Huyền của Thế tử phủ Lũng Nam, đạo hiệu Nguyên Giác, là một kỳ nhân không chỉ của riêng Thế tử phủ Lũng Nam, mà còn của cả chốn Thịnh Kinh này.
Tương truyền, vào ngày hắn chào đời, trời giáng dị tượng, kim quang tỏa sáng rực rỡ, thoang thoảng trong không trung còn nghe thấy cả tiếng tụng kinh.
Trụ trì chùa Pháp Hoa đã đích thân đến Thế tử phủ để cầu phúc cho Thế tử, đồng thời thu nhận hắn làm đệ tử nhập thất. Vị trụ trì còn tặng hắn một viên Phật cốt xá lợi để làm bùa hộ mệnh.
Phải biết rằng, cả Đại Càn này cũng chỉ có vỏn vẹn ba viên xá lợi. Một viên được thờ phụng tại Thông Thiên Tháp, một viên được Khâm Thiên Giám cất giữ tại đài Tư Lễ trong hoàng cung để trấn yểm dị tượng đất trời.
Vương triều Đại Càn vốn sùng bái Phật giáo. Việc được cao tăng đích thân điểm hóa là vinh quang của cả gia tộc, thậm chí còn kinh động đến cả Hoàng thượng.
Trấn Viễn tướng quân Lâm Đức Thượng, cũng chính là nhị thúc của Phật tử Lâm Thanh Huyền, từng nói: "Ta đánh trận cả đời, cũng chẳng sánh bằng một vị Tiên thiên Phật tử."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)