Tên hung thủ này chắc chắn là người địa phương, vô cùng quen thuộc với môi trường xung quanh, biết rõ chỗ nào có đường nhỏ, chỗ nào không có camera giám sát.
Thân Viện đi vòng qua vũng nước, thử tiếp nhận hình ảnh một lần nữa, nhưng đã thất bại.
Thật kỳ lạ, tại sao đến giờ cô vẫn chưa nhìn thấy quá trình gây án? Rốt cuộc chuyện này là sao?
“Đại sư! Thế nào rồi? Có nhìn thấy con gái tôi ở đâu không?” Phó Minh Tuệ mang vẻ mặt bi thương sấn tới hỏi.
“Kỳ lạ! Quá kỳ lạ.” Thân Viện lắc đầu không trả lời câu hỏi của bà. Cô vô cùng thắc mắc, lần trước nhận ủy thác của Phùng Cao Phong rất suôn sẻ, tại sao lần này tiến triển lại chậm như vậy?
“Tại sao phụ huynh kia lại không chịu gặp tôi?” Cô quay đầu hỏi Hàn Tiêu.
“Sợ cô lừa tiền, bọn họ không tin mấy chuyện này.” Hàn Tiêu nói thẳng không kiêng dè, chuyện này chẳng có gì phải giấu giếm. Hàn Tiêu tin rằng Thân Viện không mỏng manh đến mức một câu nói thật cũng không nghe lọt tai.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


