Người nói không cố ý điều chỉnh âm lượng nên mọi người trong triển lãm đều nghe thấy, ai nấy đều quay lại nhìn, bao gồm cả Lâm Lạc. Sau khi quay lại, Lâm Lạc nhìn thấy khuôn mặt vừa quen thuộc vừa có chút xa lạ.
Cậu hơi ngạc nhiên: "Sao cậu lại ở đây?"
Thì ra là Ngũ Tử Huy.
Kể từ khi tốt nghiệp trung học, Lâm Lạc không gặp Ngũ Tử Huy.
“Tôi đến xem triển lãm tranh.” Ngũ Tử Huy nói.
Bên cạnh Ngũ Tử Huy là một cô gái có mái tóc đen dài và đôi mắt đen bóng, đang tò mò nhìn Lâm Lạc.
"Ồ," Lâm Lạc trả lời thẳng thừng, "Cậu có chuyện gì không?"
“Không có chuyện gì, lâu quá không gặp cậu, hôm nay thấy nên tôi qua chào hỏi thôi.”
Cô gái bên cạnh hỏi: "Tử Huy, cậu ấy là ai?"
Ngũ Tử Huy vội vàng giới thiệu: "Hàng xóm trước đây của anh, bọn anh là bạn thân từ nhỏ, cậu ấy tên Lâm Nặc."
“Là người mà anh hay nhắc đến với em sao?” Cô gái tò mò.
"Đúng, chính là cậu ấy," Ngũ Tử Huy cười, quay đầu nhìn bức "Mẹ" treo trên tường, "Đó là tác phẩm của cậu sao?"
"Không ngờ bây giờ cậu lại vẽ đẹp như vậy."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

